Sống tiếp!
Quả thực, nếu ở hiện đại, chứng viêm phế quản nhiễm khuẩn không phải là trọng bệnh gì quá nan giải. Kết hợp Đông Tây y, đẩy nắn bài đờm, lại thêm kháng sinh để ức chế nhiễm trùng, cùng lắm một tuần là có thể khỏi hẳn.
Trước mắt Đỗ Lục Lang nhìn có vẻ nguy kịch, chẳng qua là vì dọc đường bôn ba lưu lạc, đói rét giao tranh, thân thể suy kiệt lại thiếu thầy thiếu thuốc, mới kéo dài đến nông nỗi này.
Tuy nhiên thời này làm gì có kháng sinh, muốn có hiệu quả nhanh chóng, bắt buộc phải dùng nhiều phương pháp cùng lúc. Trong Đông y cũng không thiếu những vị thuốc thanh nhiệt tiêu viêm cực tốt như Kim ngân hoa, Hoàng cầm, Liên kiều, Bản lam căn, Bồ công anh, Ngư tinh thảo... hiệu lực đều rất mạnh mẽ.
Tiếc thay lúc này đang ở biên thùy ngoài ải, đừng nói là thân không một xu dính túi, cho dù có tiền đi chăng nữa, nơi đây bốn bề hoang vắng, trước không thấy thôn sau không có tửu điếm, lại đang lúc bị áp giải, không thể tùy ý đi lại, việc tìm mua những dược liệu này chẳng khác nào nằm mơ giữa ban ngày.
Lạc Dao khẽ chau mày trầm tư, chỉ đành tìm cách khác vậy.
Nàng ngước mắt nhìn về phía đường nét nhấp nhô của những ngọn núi xa, trong đầu xoay chuyển cực nhanh: Nơi này nhìn qua là địa mạo đất vàng khô hạn và bán khô hạn, còn phân bố cả đồng cỏ, rãnh sông và bãi cát. Thổ nhưỡng nhìn có vẻ nghèo nàn thiếu sức sống, nhưng thực chất lại là nơi khởi nguồn của rất nhiều loại dược liệu hoang dã.
Có những loại dược liệu nào mọc hoang, phổ biến, dễ tìm ở địa hình này, lại có thể ứng phó với bệnh tình của Đỗ Lục Lang đây? Nàng liên tục hồi tưởng và sàng lọc trong đầu, vô thức khẽ thẳng người lên, phóng tầm mắt ra xa.
Nhưng tầm mắt vừa phóng đi, lại chạm ngay vào một bóng dáng cao ráo, hiên ngang.
Ơ, là vị Nhạc Đô úy kia.
Hắn cưỡi một con tuấn mã bờm đen, đứng cách đó mười bước chân, cũng chẳng rõ đã đứng nhìn như vậy bao lâu rồi, lúc này đang định quay đầu ngựa rời đi.
Lạc Dao khẽ ngẩn người.
Đêm nọ trời tối, nàng thực ra chưa nhìn rõ dung mạo của hắn, chỉ nhớ hắn có một đôi mắt khác hẳn người thường, sắc màu nhạt nhẽo khiến nàng ấn tượng sâu sắc. Lúc này dưới ánh sáng thanh thiên bạch nhật, nàng mới nhìn rõ hình dáng của hắn: khuôn mặt chữ điền hơi dài, mũi cao mắt sâu, làn da màu lúa mạch, quả nhiên mang đậm phong thái dị vực.
Chu bà bà tưởng Lạc Dao vì mải mê nhìn nam tử tuấn tú mà xuất thần, lại nhớ ra nàng là do Nhạc Đô úy cứu về, bèn không nhịn được nhỏ giọng ghé sát tai nàng nói: "Nhạc Đô úy này sinh ra quả thực khôi ngô, mắt như tạc ngọc, thân tựa tùng sơn, nhìn từ xa thấy sừng sững khí thế vươn tới mây xanh, đúng là tuổi trẻ tài cao... Chỉ tiếc thay, lại là người Hồ."
Lạc Dao nghe mà ngơ ngác, nàng đâu có nhìn cái đó.
Nàng thực ra là đang xem... Nhạc Đô úy này ấn đường bằng phẳng rộng rãi, lông mày thanh tú mà dài, trong tướng học của Đông y, đây là tướng gan huyết sung túc; hơn nữa, mũi hắn thẳng chóp mũi đầy đặn, sắc mặt môi nhuận có thần, cũng chứng tỏ khí huyết hòa hợp, tỳ thận kiện vận.
Trong y học cổ truyền, "Tỳ thận kiện vận" (脾肾健运) là một cụm từ dùng để chỉ trạng thái cực kỳ khỏe mạnh của hai cơ quan quan trọng nhất trong cơ thể là Tỳ (lá lách/hệ tiêu hóa) và Thận.
Ừm, nhìn tiếp vai lưng, vững chãi như tùng, xương sống ngay ngắn, rõ ràng là kinh lạc thông suốt, khí cơ điều hòa; thắt lưng và hông rắn chắc có lực, tứ chi dài mà xương thịt cân đối, quả là một thể chất tốt với khung xương mạnh mẽ, cơ bắp săn chắc.
Khí huyết linh hoạt, dương khí dồi dào, thật là khỏe mạnh nha.
Chỉ không biết cái khớp trật của hắn đã lành chưa? Thực ra bị trật khớp thì không nên cưỡi ngựa, rất dễ làm trầm trọng thêm vết rách mô mềm, còn dễ dẫn đến gãy xương.
---