Nàng Thầy Thuốc Nhỏ Thời Đường

Chương 15 : Đứa trẻ bệnh giữa đường

Trước Sau

break

Xà cạp là cái gì? Câu hỏi vừa hiện lên trong đầu Lạc Dao thì hình ảnh về nó đã tự nhiên hiện ra: Đó là loại ủng da đen mà võ tướng nhà Đường hay đi, chất da mỏng mềm, cổ ủng cao. Khi cưỡi ngựa để tránh bị tuột, người ta thường dùng dải da dai hoặc dải vải luồn qua lỗ quấn quanh cổ chân để cố định, vật này gọi là xà cạp.

Lạc Dao: "..." Hóa ra đây là dây giày.

Thì ra sau khi ngất đi, nàng còn túm lấy dây giày của người ta không buông à?

Nàng cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, cầm dải xà cạp ấy, vứt đi không được mà giữ lại cũng chẳng xong. Nghĩ đến lời Chu bà bà, chần chừ một lát, nàng cũng không tỏ vẻ thanh cao nữa mà nhét nó lại vào cái túi vải rỗng tếch.

Cũng phải, sau này có cơ hội thì trả lại cho người ta, nếu không người ta chỉ còn lại đúng một chiếc dây giày.

"Oẹ... oà... hu oa..."

Đúng lúc này, từ góc xe bò, một tràng tiếng nôn mửa dữ dội kèm theo tiếng khóc của trẻ con đột ngột vang lên.

Lạc Dao và Chu bà bà đều vô thức nhìn sang.

Trên chiếc xe bò này, ngoài Lạc Dao và Chu bà bà, trong góc còn chen chúc một đôi mẹ con. Người mẹ là Liễu Ngọc Nương chừng ba mươi tuổi, ngũ quan tuy thanh tú nhưng đã bị giày vò đến mức gầy rộc không còn hình người, quầng mắt thâm đen, khuôn mặt đầy vẻ tiều tụy, đang ôm chặt đứa con trai út tám chín tuổi là Đỗ Lục Lang trong lòng.

Tiếng nôn mửa chính là từ Đỗ Lục Lang phát ra.

Thằng bé nằm cuộn trong lòng Liễu Ngọc Nương, hai má đỏ ửng nhưng quanh môi và trán lại trắng bệch, đang liên tục nôn mửa, nhưng vì bụng rỗng nên chỉ nôn ra chút nước chua màu vàng xanh.

Nôn xong, nó đau đớn khóc thét lên, nhưng mới thổn thức được vài tiếng đã bị cơn nôn mửa dữ dội hơn ngắt quãng.

Khó khăn lắm mới nghỉ được một lát, trong cổ họng nó lại phát ra tiếng đờm kêu khò khè, cánh mũi phập phồng dồn dập, đột nhiên như không hít thở được, môi tím tái cả đi, bàn tay nhỏ bé yếu ớt túm lấy vạt áo mẹ, ánh mắt cũng bắt đầu dại ra.

"Phải làm sao đây! Phải làm sao đây hả trời! Lục Lang, con trai của nương..." Liễu Ngọc Nương mất hết hồn vía, khóc lóc nức nở, đưa tay lau chùi những chất bẩn chua loét trên áo con một cách vô vọng.

Nhà họ Đỗ từng là một đại tộc hiển hách ở Trường An, thời Tiên đế còn có người làm Phò mã, cửa nhà rạng rỡ suốt mấy chục năm. Thế nhưng một gia đình giàu sang như vậy, khi sụp đổ cũng chỉ trong sớm tối.

Nghe nói nhà họ Đỗ có quan hệ thông gia với Liễu Thích - cậu của Vương Hoàng hậu, nên lẽ dĩ nhiên cũng bị cuốn vào cơn sóng gió thanh trừng đảng phái họ Vương này. Đỗ Thị trung bị khép bảy tám tội lớn, tự sát trong ngục, các chi chính của họ Đỗ cũng đều bị hành quyết.

Chu bà bà thì thầm với Lạc Dao về nguyên do gia đình Liễu Ngọc Nương bị lưu đày.

Cậu của Vương Hoàng hậu là Liễu Thích lúc đó đã ngồi ghế Tể tướng nhưng vẫn không thỏa mãn. Ông ta vừa liên kết với các huân cựu Quan Lũng như Trưởng Tôn Vô Kỵ, Chử Toại Lương để củng cố địa vị Trung cung; vừa mượn quan hệ thông gia để lôi kéo quan viên ngoại đình, hình thành một thế lực khổng lồ đủ sức đe dọa việc đích thân chấp chính của Thánh thượng hiện nay. Thánh nhân sao có thể không biết? Thế là Ngài dứt khoát dùng mưu kế "phế Vương lập Võ", gậy ông đập lưng ông, cùng với Võ hậu lật đổ hoàn toàn đám người này.

Lạc Dao thở dài một tiếng, lịch sử chỉ vẻn vẹn vài dòng chữ, nhưng khi vận vào những con người thật sự thì lại tàn khốc đến thế, mà sự tàn khốc này cũng chẳng thể tranh cãi.

Bởi vì đấu tranh chính trị chưa bao giờ có chuyện vô tội hay không, chỉ có kẻ thắng làm vua, kẻ thua làm giặc.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc