Lúc Du Chu bước vào văn phòng tìm Viện trưởng Lý, Lý Hồng Quân vẫn đang ngồi vững như núi sau chiếc bàn làm việc ở tít góc trong cùng.
Giữa phòng, một đám cán bộ nghiên cứu đang vò chặt xấp giấy nháp trên tay, tranh luận đến mức mặt đỏ tía tai, ồn ào náo động cả một góc. Trên bức tường cạnh đó là tấm bảng đen khổng lồ chằng chịt những công thức toán học và các bước tính toán.
Giữa khung cảnh hỗn loạn ấy, Lý Hồng Quân dẫu tuổi cao sức yếu nhưng vẫn ngồi thẳng tắp, phớt lờ mọi tiếng ồn ào xung quanh. Toàn bộ tâm trí ông lúc này chỉ dồn vào xấp giấy trước mặt, ngòi bút liên tục lấp đầy những trang báo cáo xin cấp phát vật tư.
"Kính gửi đồng chí Quốc Hoa, Viện 109 của chúng tôi hiện đang thiếu hụt vật tư trầm trọng, đã mười một ngày liên tiếp không nhận được khẩu phần lương thực được phân bổ của tháng này. Kính mong cấp trên hỗ trợ..."
Viện trưởng Lý khẽ dừng bút, nâng ca trà sứt mẻ lên, trầm ngâm suy nghĩ.
Ở khắp Viện nghiên cứu 109 này, Lý Hồng Quân là một nhân vật vô cùng tầm cỡ.
Nếu không tính chú Uyển Kiến Quốc và cô bé Uyển Tiểu Đào làm việc dưới bếp ăn tập thể, thì ông chính là người mù tịt về các dự án khoa học nhất trong số những con người đang ngày đêm làm nghiên cứu tại đây. Quá khứ của ông là những tháng ngày vào sinh ra tử, từng vác súng ra chiến trường đánh giặc. Khắp chốn trên cơ thể ông vẫn còn găm cả trăm mảnh đạn, đích thị là một người cựu chiến binh dạn dày sương gió với lập trường chính trị vô cùng vững vàng.
Đất nước hòa bình, cấp trên điều động ông về làm Viện trưởng Viện nghiên cứu 109. Quyết định ấy không chỉ là sự tin tưởng tuyệt đối, mà còn là một trọng trách lớn lao được gửi gắm.
Dẫu Lý Hồng Quân là dân ngoại đạo, chẳng thể đọc hiểu những dãy số liệu mà đám cán bộ dưới quyền thức trắng đêm tính toán rồi đem ra cãi vã mỗi ngày. Thế nhưng ông thừa hiểu "người là sắt, cơm là thép". Nếu cứ tiếp tục đứt bữa thế này, đám trí thức kia sớm muộn gì cũng ngã lăn ra như những củ cải bị nhổ bật gốc. Khó khăn này khiến ông bạc cả tóc.
Do đó, ông dự tính ngay ngày mai sẽ đem theo lá đơn xin cứu viện đã viết đi viết lại không biết bao nhiêu lần này, đích thân lên cơ quan cấp trên hỏi cho ra nhẽ.
"Viện trưởng Lý," Chất giọng trầm ấm, lành lạnh của Du Chu vang lên, cắt ngang dòng suy tưởng của ông.
"Bác có thể ra ngoài một lát không ạ? Cháu có chuyện muốn báo cáo riêng với bác."
Hàng chân mày của Lý Hồng Quân nhíu chặt lại, trong đầu nảy sinh vô vàn suy đoán. Tầm này Du Chu đột nhiên tới tìm ông thì có thể là chuyện gì hệ trọng được cơ chứ. Ông khẽ gật đầu, đưa mắt dò xét chàng thanh niên. Người thanh niên đứng trước mặt ông có vóc dáng cao ráo, ánh mắt sáng trong như vì sao. Cậu ta vốn là một cán bộ nghiên cứu trẻ tuổi, siêng năng và có tiền đồ xán lạn nhất cái viện này. Rốt cuộc là vì lý do gì mà cậu lại muốn nói chuyện riêng? Không lẽ... Du Chu không chịu đựng nổi cái khổ ở đây nữa rồi?
Ý nghĩ ấy xẹt qua khiến Lý Hồng Quân không khỏi thở dài thườn thượt trong lòng. Điều kiện sinh hoạt ở Viện 109 quả thực quá mức tồi tàn, kham khổ tới mức vắt kiệt sức người. Du Chu lại là nhân tài xuất chúng tu nghiệp từ nước ngoài trở về. Nếu cậu ấy thực sự mở miệng xin đi, bản thân ông cũng chẳng còn mặt mũi nào mà níu kéo.
Nét mặt Lý Hồng Quân bỗng chốc trở nên nặng nề. Ông khẽ gật đầu với Du Chu mà chẳng nói một lời. Ông đứng thẳng dậy, đặt ca trà xuống mép bàn, rồi lê những bước chân trĩu nặng đi theo chàng trai trẻ ra ngoài.
Ra khỏi cửa văn phòng, Lý Hồng Quân mới nhận thấy Du Chu cứ thế dẫn ông đi thẳng ra ngoài mà không hề có ý định dừng lại. Đi ngang qua chiếc cổng phụ của viện, cậu lính gác cổng cất tiếng chào, ông chỉ phẩy tay đáp lễ rồi lẳng lặng bám gót Du Chu.
---