Và lần này cũng vậy, ông lão rốt cuộc vẫn chẳng nỡ châm lửa. Bàn tay chai sạm, thô ráp kẹp chặt mẩu đuôi điếu thuốc giữa hai ngón tay. Vừa trầm tư, ông vừa dồn dập hỏi Uyển Tiểu Đào mấy câu.
"Cháu bảo... cái hệ thống gì gì đó, chính là thứ đã phun ra bao bột mì này sao?"
"Dạ vâng ạ." Cô gật đầu đáp.
"Tiểu Đào, cháu làm tốt lắm!" Ánh mắt ông sáng rực, khích lệ. "Một bao bột mì tuy có hơi ít ỏi, nhưng lúc này lại quý như vàng. Nó chắc chắn sẽ giúp viện nghiên cứu của chúng ta tạm vượt qua cửa ải đói khát trước mắt."
Lời tán dương của Viện trưởng Lý khiến khóe mắt Uyển Tiểu Đào cong lên thành hình trăng khuyết, cười tươi rói. Cô lanh lảnh ngắt lời ông: "Không chỉ có một bao bột mì đâu bác. Hiện tại chức năng của hệ thống chỉ mới được mở khóa một phần nhỏ. Chờ tới khi nó mở khóa toàn bộ thì chắc chắn sẽ tuôn ra thêm vô số bao bột mì khác nữa."
Nghe cô bé nói vậy, trái tim Lý Hồng Quân chợt thót lên, đôi lông mày xô vào nhau: "Thế có thể lấy được tất cả bao nhiêu bao?"
Đứng trước cái thứ siêu nhiên mờ ảo này, ông thực sự mù tịt, chẳng đoán được nông sâu. Trong thâm tâm ông mường tượng, dẫu cái hệ thống đó có thần thông quảng đại tới đâu thì kịch kim cũng chỉ đủ đắp đổi qua ngày cho vài cái miệng ăn mà thôi.
Uyển Tiểu Đào lướt mắt qua giao diện ảo của hệ thống hiển thị lơ lửng giữa không trung. Thứ màn hình kỳ diệu ấy chỉ có duy nhất cô nhìn thấy, những người khác tuyệt nhiên không hay biết gì. Ở cột số lượng hàng hóa, con số "99 bao" hiện lên rõ mồn một. Cộng thêm cả bao hàng cô vừa mới đem ra ban nãy thì tổng cộng cô có trong tay một trăm bao bột mì.
Cô chậm rãi chốt lại: "Trước mắt, cháu có thể rút ra thêm một trăm bao nữa ạ."
"Cháu bảo bao nhiêu cơ?" Khuôn mặt Lý Hồng Quân nhuốm vẻ sững sờ đến tột độ, nghẹn họng trân trối.
Hai bàn tay ông lại vô thức miết mạnh mẩu thuốc lá cũ kỹ. Phải mất một hồi lâu chìm trong chấn động, ông lão mới đè nén được nhịp tim đang đập thình thịch liên hồi.
"Tốt! Tốt quá rồi! Chúng ta cầm cự lay lắt suốt bao ngày qua, cuối cùng cũng chộp được một tia hy vọng sống rồi."
Lúc này, dẫu tâm trí đã tĩnh tại, ông lại không hề tỏ ra sốt sắng muốn làm báo cáo dâng lên cấp trên. Trái lại, khi đứng dậy, khuôn mặt già nua với chằng chịt nếp nhăn của ông ánh lên vẻ trịnh trọng khác thường.
Rốt cuộc, ông vẫn bật thốt ra nỗi trăn trở lớn nhất cõi lòng: "Tiểu Đào, bác hỏi thật... cái hệ thống này có gây hại gì cho cháu không? Nó có làm tổn hao chút sức khỏe nào của cháu không?"
Đôi mắt đục ngầu, sâu thẳm của người Viện trưởng già chất chứa trọn vẹn sự che chở, lo lắng dành cho bậc con cháu. Nghe câu nói mộc mạc mà bênh vực người nhà đến vô lý ấy, cõi lòng đang hừng hực lửa nóng của Uyển Tiểu Đào bỗng khẽ rung lên những nhịp thổn thức. Dường như việc cô lội ngược dòng chảy thời gian trở về mấy chục năm trước chỉ để đổi lấy khoảnh khắc này, để mang những điều tốt đẹp nhất dâng hiến cho những con người chịu nhiều đau thương mà vô cùng đáng kính nơi đây.
Cô mím môi, kiên định lắc đầu: "Hoàn toàn không có tác hại gì đâu, bác cứ yên tâm đi ạ."
"Được." Lý Hồng Quân vỗ bàn đứng phắt dậy, dứt khoát đưa ra quyết định, phủ một bức màn định đoạt cho toàn bộ sự việc.
"Bao bột mì trắng này, mọi người cứ rêu rao là bác muối mặt đi nhờ vả thủ trưởng cũ trong quân đội xin về cho viện mình. Kẻ nào dám hé răng thêu dệt chuyện tào lao, cứ bảo chúng vác mặt đến tìm bác."
Dứt lời, cõi lòng Uyển Kiến Quốc và Uyển Tiểu Đào như cuộn trào những đợt sóng mạnh mẽ. Nào ngờ đến phút chót, chính người Viện trưởng già lại là người đứng ra cáng đáng toàn bộ trách nhiệm này.
---