Thậm chí còn có thể nhân cơ hội làm ra những hành động quá mức hơn.
Nhưng A Chiêu lại không phải Hứa Chiêu mà hắn nghĩ.
Nàng lập tức nghiêm túc từ chối, còn không quên dạy dỗ: “Ngươi nói linh tinh gì vậy? Thân thể mình vốn đã không tốt, còn muốn bị lạnh sao? Mau mặc vào, kéo khóa áo lên cho đàng hoàng!”
Tiêu Nghiên: “…?”
Hắn hiếm khi lộ ra một tia mờ mịt trong chớp mắt, hoàn toàn không hiểu nổi nữ nhân này đang nghĩ gì.
Không phải nàng muốn tiếp cận hắn sao? Cơ hội tốt như vậy, vì sao lại từ chối?
Nhìn nam chủ ngơ ngác nhìn mình, gió đêm thổi qua làm mái tóc hắn hơi rối, làn da tái nhợt dưới ánh hoàng hôn lại mang một cảm giác gần như trong suốt.
Trong lòng A Chiêu lập tức mềm xuống.
Nam chủ vẫn còn chỉ là một đứa trẻ mà thôi.
Còn biết quan tâm xem nàng có lạnh hay không, đúng là một thiếu niên ngoan ngoãn.
Một đứa trẻ vừa đẹp lại vừa nghe lời như vậy, sao lại có người nỡ lòng hãm hại cơ chứ. Cái bà mẹ kế kia thật đúng là không ra gì!
A Chiêu hạ giọng, ôn hòa nói với Tiêu Nghiên: “Lão sư là người trưởng thành rồi, chút gió này không đáng gì. Hảo ý của ngươi, ta nhận.”
Tiêu Nghiên trầm mặc một lát, thầm nghĩ trong lòng: ta vốn dĩ cũng không có ý quan tâm ngươi.
Hắn có chút bực bội, luôn cảm thấy biểu hiện của Hứa Chiêu hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của mình.
Tiêu Nghiên không thích cảm giác này, cảm giác mọi thứ mất kiểm soát.
Hắn quyết định thử đẩy nàng thêm một bước.
A Chiêu liền thấy thiếu niên trước mặt chớp đôi mắt đen nhánh, khẽ nói: “Vậy… lão sư đứng gần ta một chút đi, như vậy gió sẽ không thổi tới nữa.”
Lời này của Tiêu Nghiên vốn chỉ là thử dò xét. Thậm chí so với dáng vẻ thường ngày lạnh lùng, xa cách, “người sống chớ gần” của hắn thì hoàn toàn không giống.
Nhưng A Chiêu chỉ nghe được vài lời từ mẹ kế của Tiêu Nghiên, vốn dĩ đã không tin mấy lời đó.
Giờ tận mắt thấy hắn như vậy, nàng càng tin rằng những lời kia chỉ là cố ý bôi nhọ.
Rõ ràng chỉ là một thiếu niên hơi hướng nội, có chút sợ người lạ, ngoan ngoãn thế này, nào có đáng sợ như lời kia nói?
“Biết quan tâm lão sư như vậy, Tiêu Nghiên nhà ta đúng là một tiểu nam tử hán rồi.” A Chiêu cười tủm tỉm khen.
Tiêu Nghiên nghe vậy, thần sắc khẽ co lại trong một thoáng rất khó nhận ra.
Vì sao hắn lại có cảm giác… nữ nhân này đang dỗ trẻ con?
Sau khi nói xong câu đó, A Chiêu cũng không tiến lại gần như Tiêu Nghiên dự đoán.
Bởi vì nàng còn nhớ lời cảnh cáo từ mẹ kế của hắn với nguyên thân Hứa Chiêu.
Số tiền học gia sư cao như vậy vốn không đơn thuần chỉ là dạy học, mà Triệu Lệ còn muốn người gia sư kia… “giáo” Tiêu Nghiên theo kiểu khác.
Chính vì vậy, A Chiêu theo bản năng giữ khoảng cách với hắn.
Thế nên, Tiêu Nghiên trơ mắt nhìn nàng đi phía trước, còn nghiêm chỉnh giữ khoảng cách ít nhất một mét.
Hai người cứ thế đi dạo dưới ánh hoàng hôn, trong sự “thuần khiết” đến kỳ lạ.
Cho đến khi trở về biệt thự, Tiêu Nghiên vẫn chưa thể hiểu nổi — rốt cuộc Hứa Chiêu kia, đang muốn làm gì.
Cười tủm tỉm nói lời chào tạm biệt với Tiêu Nghiên xong, A Chiêu đang định trở về phòng mình thì bất chợt chạm phải ánh mắt của quản gia đang đứng trong góc.
A Chiêu: “…”
Nàng luôn cảm thấy ánh mắt của vị quản gia này có chút kỳ lạ.
“Có chuyện gì sao, quản gia tiên sinh?” A Chiêu hỏi.
Quản gia mặt không biểu cảm lắc đầu, dường như cũng hơi kinh ngạc trước sự nhạy cảm của nàng.
A Chiêu khó hiểu nhìn ông một cái, rồi xoay người trở về phòng.
Đêm xuống.
Tiêu Nghiên ngồi bên cửa sổ.
Hắn không bật đèn, chỉ kéo hé một góc rèm cửa sát đất. Ánh trăng yếu ớt len vào, không đủ để xua đi bóng tối, ngược lại khiến căn phòng càng thêm u ám, lạnh lẽo.