“Lão sư… ý là gì?” Thiếu niên như nghe thấy điều gì vô cùng đáng sợ, mở to mắt nhìn nàng.
A Chiêu bình tĩnh đáp: “Ý ta chính là như vậy. Còn đáp án của ngươi đâu?”
Tiêu Nghiên trầm mặc.
A Chiêu khẽ thở dài, chủ động bước tới, vỗ nhẹ lên vai hắn.
“Ta biết ngươi có lẽ sẽ thấy khó chịu. Nhưng từ khi phụ thân ngươi ném ngươi một mình ở nơi này suốt sáu năm không đoái hoài, tình cảm cha con giữa các ngươi đã sớm tiêu hao gần hết rồi.”
Ánh mắt Tiêu Nghiên chăm chằm khóa lấy nàng: “Nhưng nếu ta lừa họ, ở trước mặt họ diễn kịch, lão sư sẽ không thấy ta là kẻ tâm cơ thâm trầm, đáng sợ sao?”
“Sao có thể?” A Chiêu lập tức phản bác, trong mắt hiện rõ kinh ngạc.
“Con người đối đãi với nhau vốn là tương hỗ.”
“Kẻ coi ta như cỏ rác, chẳng lẽ ta còn phải xem hắn như thần tiên mà cung phụng sao?”
“Lấy ơn báo oán, lấy gì để báo ơn đây?”
Nàng nhìn thẳng vào mắt Tiêu Nghiên, giọng nói nghiêm túc: “Huống hồ, phụ thân và mẹ kế của ngươi, đối với ngươi vốn dĩ đã lạnh lùng vô tình như vậy.”
Giọng nói của nàng không hề che giấu sự chán ghét và khinh thường: “Ngươi còn bận tâm bọn họ làm gì?”
Tiêu Nghiên lặng lẽ nhìn nàng, không nói một lời.
Cái nhìn ấy khiến A Chiêu có chút khó hiểu.
Nàng đưa tay sờ lên mặt mình: “Trên mặt ta… có gì sao?”
Tiêu Nghiên bỗng nhiên khẽ cười, bước tới một bước, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một thước.
Hắn hơi cúi người xuống. Thân hình thiếu niên đã gần như dáng dấp người trưởng thành, động tác như vậy khiến A Chiêu có cảm giác cả không gian bỗng chốc trở nên chật hẹp.
“Lão sư nói nhiều như vậy, kỳ thực… vẫn là đang bênh vực ta, đúng không?”
Tư thế ấy có phần mập mờ, đến mức A Chiêu còn có thể cảm nhận rõ hơi thở của hắn phả nhẹ lên bên má mình.
Cái cảm giác nóng lên lại dâng trào. A Chiêu vô thức liếm nhẹ môi: “Đương, đương nhiên rồi. Dù sao cũng có thân sơ xa gần, ngươi… ngươi là học sinh của ta mà.”
Ánh mắt Tiêu Nghiên trầm xuống, chăm chú nhìn đôi môi nàng. Bởi động tác vừa rồi mà trở nên hồng nhuận, nhìn vào có chút… khiến người ta khó rời mắt.
Hắn lướt qua rất nhanh, ngay trước khi A Chiêu sắp không chịu nổi không khí kỳ lạ này mà lùi lại, hắn chủ động lùi ra một bước.
“Ta nghe lão sư.”
A Chiêu theo bản năng đáp lại: “Hả?”
Tiêu Nghiên nhìn nàng, ánh mắt vô cùng nghiêm túc: “Ta tin lão sư là người tốt nhất với ta. Dù lão sư nói gì, cũng đều là vì ta.”
“Ta sẽ nghe lời lão sư.”
Không thể không nói, những lời này khiến A Chiêu trong lòng dễ chịu đến lạ.
Ai mà không vui khi tâm huyết của mình được người khác thấu hiểu trọn vẹn?
Nàng cảm thấy bao nhiêu cố gắng của mình dường như đều không hề uổng phí.
Khóe môi nàng khẽ nhếch lên, ngoài mặt vẫn giữ vẻ nghiêm túc: “Ngươi không thể chỉ nghe ta nói, mà phải tự mình học cách phân biệt đúng sai lợi hại.”
Tiêu Nghiên nhìn nàng.
Hắn thầm nghĩ, nếu cảm xúc có thể hiện hình, phía sau lão sư lúc này hẳn đang có một cái đuôi vô hình vì vui vẻ mà lắc qua lắc lại.
Vị lão sư này…
Ừm, thật đáng yêu.
Ngày hôm sau.
Sinh hoạt của Tiêu Nghiên và A Chiêu không vì tin tức đột ngột ấy mà thay đổi.
Hai người vẫn ra ngoài tập thể dục buổi sáng như thường lệ, trở về ăn sáng, rồi lại cùng nhau đến thư phòng học tập.
Quản gia nhìn hai người bọn họ mà cũng cảm thấy tâm thật sự quá lớn.
Ông uyển chuyển gọi A Chiêu lại: “Hứa tiểu thư, hôm nay tiên sinh và phu nhân sẽ đến đây, cô… không chuẩn bị gì sao?”
A Chiêu nghe xong liền cảm thấy câu hỏi này có chút kỳ quái.
“Ta phải chuẩn bị cái gì?” Nàng hỏi ngược lại.
Quản gia nghẹn lời.
Đúng vậy, nàng cần chuẩn bị gì đây?
Thực ra, quản gia chỉ cảm thấy trong tình huống bình thường, gặp chuyện như vậy ít nhiều cũng phải có chút căng thẳng, hoặc chí ít nên chỉnh trang nghiêm túc hơn ngày thường, dù sao cũng là người nhà của Tiêu Nghiên tới.