A Chiêu lập tức vui vẻ hẳn lên.
Hai người cùng đi xuống phòng ăn.
Trên bàn cơm chỉ bày một món ăn đơn giản.
Thấy Tiêu Nghiên, Trương dì đang bưng cháo đặt lên bàn liền kinh ngạc hỏi: “Tiêu Nghiên thiếu gia, sao ngươi lại xuống đây?”
Tiêu Nghiên theo bản năng quay sang nhìn A Chiêu.
Nhưng A Chiêu không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn hắn, ánh mắt mang theo ý cổ vũ.
Ý nàng rất rõ ràng: để hắn tự nói.
Tiêu Nghiên khựng lại một chút, A Chiêu thấy rõ bàn tay hắn siết chặt, rõ ràng đang rất căng thẳng.
“Ta… sau này, ta sẽ ăn cơm ở đây.” Hắn chậm rãi nói từng chữ một.
Trương dì sững người, theo phản xạ đáp: “Để ta đi hỏi quản gia đã…”
A Chiêu liền cắt ngang: “Sao vậy, quản gia mới là chủ nhân nơi này sao?”
Trương dì vội vàng lắc đầu: “Không phải… chỉ là…”
A Chiêu kéo Tiêu Nghiên ngồi xuống: “Không có ‘chỉ là’ gì hết. Chẳng lẽ Tiêu Nghiên ăn một bữa cơm cũng phải xin phép người khác sao?”
Trương dì đành ngượng ngùng đáp một tiếng rồi quay vào chuẩn bị bát đũa.
Vừa vào đến phòng bếp, sắc mặt bà ta liền trầm xuống.
“Hừ! Còn tưởng mình là nhân vật lớn lắm chắc?” Bà ta tức tối lấy bát đũa ra.
Một hầu gái phụ bếp tò mò hỏi: “Ai chọc dì giận vậy?”
“Còn không phải cái cô Hứa Chiêu kia, hôm nay dám làm ta mất mặt trước mọi người. Ta làm ở đây bao nhiêu năm rồi, đến quản gia còn chưa từng nặng lời với ta, nàng ta là cái thá gì chứ…” Trương dì vừa làm vừa càm ràm.
Hầu gái kia lắc đầu: “Người ta là do thái thái mời tới, biết đâu có lai lịch gì. Hơn nữa ta thấy Hứa tiểu thư cũng không giống kiểu sẽ ở lại lâu. Dì cũng đừng dây vào làm gì.”
Trương dì lại lầm bầm thêm vài câu, lúc này mới bưng đồ đi ra ngoài.
Còn A Chiêu thì hoàn toàn không biết Trương dì có thành kiến với mình.
Dĩ nhiên, dù biết nàng cũng chẳng để tâm.
Nàng chỉ quan tâm cảm xúc của mục tiêu nhiệm vụ là Tiêu Nghiên, còn người khác thế nào, nàng không có nghĩa vụ phải để ý.
“Cháo này cũng không tệ, ăn đi.” Nàng múc một chén đưa cho Tiêu Nghiên.
Tiêu Nghiên ngoan ngoãn uống hết, rồi đặt bát xuống.
A Chiêu lặng lẽ nhìn chiếc bát nhỏ trong tay hắn. Một thiếu niên đang tuổi lớn, ăn như vậy quả thực quá ít.
“Ăn no rồi sao?” nàng hỏi.
Tiêu Nghiên gật đầu.
Giây tiếp theo, trong chén của hắn liền xuất hiện thêm hai cái bánh bao.
“Ngươi ăn còn chẳng bằng ta, khó trách thân thể yếu ớt như vậy.” A Chiêu nhìn hắn, không tán đồng nói.
Tiêu Nghiên mở to mắt nhìn nàng.
“Chờ lát nữa còn phải bắt đầu lên lớp, nhiệm vụ cũng không nhẹ nhàng gì. Ngươi phải ăn no vào.”
Tiêu Nghiên không nói gì, chỉ lặng lẽ ăn hết hai cái bánh bao trong chén.
A Chiêu lúc này mới hài lòng, bắt đầu ăn phần của mình.
Hai người ăn xong, khi Tiêu Nghiên đứng dậy thì vô tình va nhẹ phải Trương dì đang đi tới dọn dẹp.
Va chạm không hề mạnh, nhưng Trương dì lại cố ý kêu lên một tiếng, miệng không ngừng lải nhải bảo Tiêu Nghiên phải cẩn thận hơn.
Tiêu Nghiên không đáp, trực tiếp đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Trong nhà vệ sinh.
Nước vòi được mở hết cỡ, Tiêu Nghiên như mất kiểm soát, dùng sức chà xát bàn tay mình.
Áo khoác đã bị hắn cởi ra ném sang một bên, mu bàn tay nơi vừa chạm vào Trương dì bị hắn chà đến đỏ ửng.
Quả nhiên… vẫn không thể chịu được việc người khác chạm vào sao?
Nước lạnh không ngừng xối lên tay, nhưng trong đầu hắn lại hiện lên cảm giác khi nắm tay A Chiêu.
Ấm áp, mềm mại, không hề khiến hắn chán ghét chút nào.
Hắn ngẩng đầu nhìn vào gương.
Thiếu niên gầy gò, tái nhợt, lại mang một gương mặt được xem là xinh đẹp.
Tiêu Nghiên biết, rất nhiều nữ nhân sẽ thích kiểu thiếu niên như vậy.
Nhìn phản ứng của Hứa Chiêu, nàng cũng hoàn toàn không có chút kháng cự nào với hắn.