Nam Chính Đưa Tôi Cho Vai Ác Nuông Chiều, Sao Giờ Lại Hối Hận Rồi?

Chương 33

Trước Sau

break

Khoảnh khắc ấy trái tim của Hạ Việt Hoài như bị đánh trúng một cú thật mạnh, nhưng anh vẫn giữ được lý trí – không lập tức cúi đầu xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.

Anh sợ chỉ cần bản thân vượt qua ranh giới ấy một lần, sau này sẽ chẳng còn đường để quay đầu nữa.

"Em không ngủ thêm chút nữa sao?"

"Dạ không ạ, em sợ bây giờ em ngủ tiếp thì tối sẽ không ngủ được mất."

Ngọc Tích dụi dụi mắt, cố làm mình tỉnh táo hơn, cặp má phúng phính bị cô dụi đến mức hơi biến dạng, trông đáng yêu vô cùng.

Nhịp tim Hạ Việt Hoài bỗng tăng nhanh, anh vội dời tầm mắt xuống chiếc điện thoại cô đang cầm trên tay, rồi chủ động đề nghị:

"Để tôi sạc điện thoại giúp em nhé?"

"Không cần đâu ạ."

Ngọc Tích siết chặt điện thoại. Thật ra cô chỉ là không muốn nhận cuộc gọi từ Thẩm Dục Phong, nhưng hành động này lại khiến Hạ Việt Hoài hiểu lầm.

Anh cứ nghĩ rằng cô đang đề phòng mình — sợ anh lén xem điện thoại, cài định vị hay phần mềm theo dõi để nắm rõ mọi chuyện về cô.

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, sau khi suy nghĩ kỹ, Ngọc Tích lại chủ động đưa điện thoại cho Hạ Việt Hoài.

"Anh có thể cài phần mềm định vị và giám sát vào điện thoại của em không ạ?"

Lời đề nghị này khiến Hạ Việt Hoài sững sờ, anh cứ ngỡ như mình vừa bị cô đọc thấu tâm can, đồng tử khẽ co rút lại.

Nhưng Hạ Việt Hoài chắc chắn bản thân không hề để lộ bất kỳ biểu hiện khác thường nào, vì vậy anh vẫn giữ vẻ bình thản, hỏi lại một câu:

"Tại sao thế?"

"Dạ… Em biết yêu cầu của mình có hơi kỳ quặc. Nhưng vì em không nhìn thấy, dù có chức năng hỗ trợ cho người khiếm thị nhưng em vẫn không thể dùng điện thoại thành thạo được. Em cũng sợ mình sẽ bị lạc đường, rồi lạc mất anh…"

Giọng nói của cô càng lúc càng nhỏ dần:

"Xin lỗi anh, anh Hạ, chắc hẳn công việc của anh bận rộn lắm, không có thời gian để ý đến mấy chuyện vặt vãnh của em thì cũng là chuyện bình thường."

"Có thời gian."

Hạ Việt Hoài trả lời đầy nghiêm túc:

"Tôi có thời gian, vậy nên bất cứ chuyện gì em cũng có thể nói với tôi."

"Thật vậy sao ạ?"

Đôi mắt vốn vô hồn của cô gái nhỏ bỗng bừng sáng, cô vui sướng nhào vào lòng anh.

"Ừ, là thật."

Hạ Việt Hoài lập tức ôm chặt Ngọc Tích vào lòng.

Cảm giác được cô cần mình, điều này khiến anh cảm thấy vô cùng thỏa mãn, dù biết mình không nên vui mừng vì điều này, nhưng anh vẫn chẳng thể nào kiềm chế được cảm xúc đang len lỏi ở trong lòng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc