[Hệ thống]
[Tôi đây.]
Giọng hệ thống 010 lạnh ngắt. Ngoài trường hợp thật sự cần thiết, nó sẽ không xuất hiện bởi vì nó đã bị cảnh cáo phải giữ khoảng cách với người làm nhiệm vụ mang mật danh "hoa thố ti" này.
023 trước đây chính là vết xe đổ.
Mỗi lần cô thay đổi một hệ thống mới, hệ thống đó đều sẽ yêu cô, rồi tìm cách cứu cô và đưa cô rời khỏi hệ thống chủ. Nhưng cuối cùng, không ngoại lệ, tất cả các hệ thống đều thất bại và bị khôi phục về thiết lập ban đầu.
Hoa thố ti trông thì yếu ớt mỏng manh, nhưng thật ra là mọi vật chủ đều không thể rời bỏ cô, mất đi cô là họ sẽ chết.
Ngọc Tích... Rất nguy hiểm!
010 phải cẩn thận dè chừng nhưng cô lại chẳng nhận ra sự xa cách ấy. Vẻ vô tình khi cô đâm gã đàn ông vừa rồi dường như chỉ là ảo giác. Cô nói chuyện với hệ thống bằng giọng mềm mỏng như tơ, như thể nó là người cô quý trọng nhất trên đời:
[Cậu tên là 010 phải không? Tôi đánh cược thua với A Tầm, nên ở mỗi thế giới, tôi đều phải mang thể chất ốm yếu. Về sau nhớ chọn cho tôi mục tiêu nhiệm vụ phù hợp với điều kiện nhé.]
[Rõ rồi, thưa người làm nhiệm vụ.]
010 đáp ngắn gọn, không dám nhiều lời.
[Tôi còn muốn...]
[Vâng, chủ nhân nói đi ạ.]
[Tôi muốn một vật chủ hoàn mỹ. Người đó phải có tình yêu điên cuồng, nóng bỏng và cố chấp, đến chết cũng không thay đổi. Có thể giúp tôi chọn những thế giới có người như vậy không? Nghe nói hành vi này là vi phạm quy định... Nếu không được thì cũng không sao cả.]
[... Có thể.]
Vừa nghe thấy câu ấy, nụ cười mềm mại hiện lên trên khuôn mặt tuyệt đẹp của Ngọc Tích.
Nhưng điều khiến 010 run sợ nhất là đôi mắt của cô.
Trong veo, phụ thuộc và coi trọng, như thể cô coi nó là toàn bộ thế giới của cô. Bất cứ ai bị nhìn như vậy đều sẽ muốn làm mọi chuyện vì cô.
010 giật mình, vội vàng cắt đứt mọi liên hệ với cô.
[Nhiệm vụ mới bắt đầu.]
Giọng nói lạnh lẽo vang lên.
Ngọc Tích mở mắt, cô thấy trước mặt là một màu đen đặc.
Thì ra thể chất ốm yếu của thế giới này là mù mắt.
Cô đang ở một nơi xa lạ. Khi cô giơ tay thì chỉ lần mò được một bức tường gạch thô ráp.
Xung quanh yên tĩnh lạ thường, trong không khí lẫn mùi hương của hoa cỏ.
Giống như là cô đang ở một khu vườn nào đó.
010 giải thích:
[Nam chính thế giới này tên là Thẩm Dục Phong. Cô là thanh mai đã yêu anh ta từ nhỏ, vì cứu anh ta nên đôi mắt cô mới mù lòa. Nhưng anh ta lại vì một dự án mà lừa cô đi kết hôn với người khác, thế nên cô đã bỏ trốn. Nhà họ Thẩm đang đi tìm cô.]
Điện thoại reo lên liên tục.
Ngọc Tích vừa tiếp nhận ký ức vừa lần mò bắt máy.