Bởi vì họ là những người phù hợp nhất, tên giống nhau, ngoại hình cũng giống nhau.
Còn về sự thay đổi to lớn của không gian với vô số thứ được thêm vào như hiện tại, tất nhiên đều là công lao của chiếc ngọc bội này.
Vốn dĩ Đường Mộc Vi ở mạt thế cũng đã có không gian, bây giờ chỉ có thể coi là hai không gian hợp nhất làm một, đương nhiên sẽ càng tốt hơn.
Nghe xong lời giải thích của chú chó sói nhỏ, Đường Mộc Vi chỉ có thể thầm cảm thán một tiếng. Xem ra cô cũng được coi là con gái cưng của ông trời rồi.
Ông trời đối xử với cô thật không tệ, chết đi rồi vẫn có thể sống lại một lần nữa, lại còn được thêm nhiều thứ tốt như vậy.
“Ngươi tên là gì? Ta không thể cứ gọi ngươi là chó sói nhỏ mãi được, đúng không?”
“Bây giờ không gian đã nhận cô làm chủ, cô phải đặt cho tôi một cái tên. Sau này, cô chính là chủ nhân của tôi.”
“Gọi ngươi là Nhị Cẩu Tử nhé, thấy thế nào?”
Hừ!
“Chủ nhân xấu xa, cô cố ý đúng không? Tôi không thích cái tên này, mau đặt lại cho bổn đại gia một cái tên khác đi.”
Nói xong, nó còn kiêu ngạo quay đầu đi, chĩa mông về phía Đường Mộc Vi.
Trẻ con không nghe lời? Đương nhiên là thiếu đòn. Đường Mộc Vi không chút do dự vỗ một phát vào mông chú chó sói nhỏ.
“Đừng giận nữa, ta đùa ngươi thôi. Sau này ngươi tên là Lạc Đa, được không?”
Lạc Đa.
“Cái tên này nghe cũng không tệ. Sau này bổn đại gia có tên rồi, Lạc Đa, Lạc Đa.”
“Ngươi muốn ở trong không gian hay ra ngoài cùng ta?”
“Chủ nhân, khoan đã.”
“Nếu ngươi muốn ra ngoài thì không được nói chuyện, cũng không được gọi ta là chủ nhân, biết chưa?”
“Chỉ khi có hai chúng ta, ngươi mới được nói chuyện với ta. Nếu để lộ ra ngoài, xem ta xử lý ngươi thế nào.”
“Khi không có ai, ngươi có thể gọi ta là chị Vi Vi xưng em. Ngươi nghĩ kỹ chưa? Ra ngoài hay ở trong không gian?”
“Nếu muốn ra ngoài, lát nữa ta sẽ giả vờ ra ngoài một chuyến, nói là nhặt được ngươi bị người ta bỏ rơi bên đường, ta thấy tội nghiệp nên mới đem về nuôi.”
“Vâng ạ, chị Vi Vi.”
“Được, lát nữa em chuẩn bị giúp chị một ít sườn lợn với thịt ba chỉ nhé. Chị sẽ giả vờ là mua từ bên ngoài về, chị thấy trong nhà mình chẳng còn gì cả.”
Bây giờ cô đang là người bị thương, chẳng sợ mấy người lắm mồm đến nhà kiếm chuyện.
“Được ạ, chị Vi Vi, em đã chuẩn bị xong hết cho chị rồi, còn có cả gạo, mì, dầu ăn và trứng gà.”
Bây giờ, sau khi uống nước suối linh, vết thương của cô thực ra đã gần lành hẳn, nhưng để người khác không phát hiện ra điều bất thường, cô vẫn phải quấn gạc.
“Lạc Đa, dị năng của chị vẫn còn, vẫn dùng được.”
“Chị Vi Vi, có gì mà phải ngạc nhiên chứ, dị năng đương nhiên là vẫn dùng được rồi.”
Đường Mộc Vi mừng rỡ, cười ha hả trong không gian, người không biết chuyện chắc sẽ tưởng cô bị điên mất.
Ở thời đại này, tuy cô không dám nói là thiên hạ vô địch, nhưng cũng có thể đi nghênh ngang rồi, dù sao thì cô cũng sở hữu dị năng ba hệ Lôi, Hỏa, Mộc mà.
Hừ! Nếu xuống nông thôn rồi, ai dám chọc vào cô chứ? Cô đảm bảo sẽ dùng một mồi lửa đốt cho người đó đến tro cốt cũng không còn, tuyệt đối không để lại bất kỳ manh mối nào.
Nhưng đó là chuyện sau này.
Lát nữa cô còn phải ra văn phòng thanh niên trí thức hỏi xem cô còn bao lâu nữa mới phải xuống nông thôn.