Những bộ quần áo cũ của nguyên chủ cô có thể mặc lúc đi làm. Cô cũng phải xinh đẹp chứ, giày da nhỏ tất nhiên cũng phải sắm thôi.
Đường Mộc Vi cầm theo chìa khóa, khoác túi xách lên vai, cô chuẩn bị lên đường đến hợp tác xã mua bán.
Bây giờ là buổi sáng nên không có nhiều người, nếu đợi đến giờ tan làm thì đúng là chen chúc không thở nổi.
Đặc biệt là vào mùa hè, cái mùi đó thật sự nồng nặc khó tả.
Người ở đây không giống như người đời sau, sạch sẽ đến mức ngày nào cũng tắm. Có người mấy ngày mới tắm một lần, mùi hôi chân, mùi mồ hôi, còn có cả mùi khói thuốc.
Đến hợp tác xã, cô đi đến khu bán quần áo xem thử. Dù dưới con mắt của người đời sau như cô, chúng trông quê mùa đến mức không thể tả nổi, nhưng đối với thời đại này đã được coi là rất tốt rồi. Hơn nữa, cô có thể sửa lại một chút rồi mặc.
Sau đó, cô nhìn về phía nhân viên bán hàng: “Chào đồng chí, chị có thể lấy mấy bộ quần áo treo trên kia cho em xem được không?”
“Chào đồng chí, quần áo may sẵn đó không cần phiếu, bốn mươi đồng một bộ, cô có mua không?”
“Chị cứ lấy cho em xem trước đã, nếu hợp em sẽ mua thêm vài bộ.”
“Được, tôi lấy cho cô ngay đây.”
Đường Mộc Vi xem xét chất liệu và kiểu dáng của quần áo, cảm thấy cũng được nên nói với nhân viên bán hàng:
“Chị lấy cho em xem cả mấy kiểu dáng kia nữa. Lát nữa em muốn chọn mấy đôi giày da để phối đồ.”
“Đồng chí, giày da ở bên kia, cô xem cô đi cỡ nào? Sau khi chọn xong, tôi sẽ viết phiếu cho cô là được.”
Cuối cùng, cô đã chọn áo len dệt kim, áo len lông cừu, áo khoác dạ, áo sơ mi, váy liền hoa nhí, váy liền kẻ caro, còn có mấy chiếc quần và mấy đôi giày da, tổng cộng hết hơn ba trăm đồng.
Cô còn nhớ rõ miệng của nhân viên hợp tác xã há to đến mức có thể nhét vừa một quả trứng, cô nên nhanh chóng mua xong rồi đi thôi.
Nếu không phải quần áo đời sau không thể mặc ở đây, thì đâu có phiền phức như vậy?
Ra khỏi hợp tác xã, cô vẫn đi vào con ngõ vắng vẻ, sau đó nhìn trái nhìn phải, thấy không có ai, cô vội vàng cho đồ vào không gian vì chúng quá nổi bật.
Cô phải về nhà đun nước, gội đầu, tắm rửa cho sạch sẽ. Lần này ngồi tàu hỏa phải mất mấy ngày mới tới nơi, có nghĩa là mấy ngày liền cô không thể tắm.
Ôi trời ơi! Cô đang nghĩ, không biết đến lúc đến nơi, toàn thân mình có bốc mùi hôi chua không nữa.
Không thể nghĩ nữa, dù sao đến lúc đó trên tàu có nhiều người như vậy, không chỉ mình cô, có hôi thì mọi người cùng hôi, sợ gì chứ?
Cô phải chuẩn bị khẩu trang, dù sao ở thời này ra đường đeo khẩu trang cũng không phải là không có.
Đột nhiên cô vỗ vào đầu mình, sao lại ngốc thế nhỉ? Có không gian tại sao không dùng? Lại còn phải đun nước, phiền phức như vậy. Đúng là đến đây không có thây ma, bản thân cũng trở nên ngốc nghếch rồi.
Đường Mộc Vi đột nhiên nhớ ra mình sắp xuống nông thôn mà lại chưa nói cho hai người anh trai biết.
Mẹ cô từ nhỏ đã dạy dỗ họ phải chăm sóc em gái thật tốt, hai người anh trai đối với nguyên chủ đặc biệt cưng chiều, có thứ gì tốt cũng đều để dành cho cô.
Cô phải viết một lá thư, lát nữa ra bưu điện gửi đi. Không nhắc đến bưu điện thì thôi, cô lại quên mất, phải xem xem còn có loại tem đã tuyệt bản nào không.