Xách theo đồ đã mua ra khỏi hợp tác xã, cô cố tình đi vào một con đường vắng vẻ, dừng lại hỏi Lạc Đa:
“Dù sao thì chị cũng còn mấy ngày nữa là xuống nông thôn rồi, đến lúc đó chị sẽ thả em ra, được không? Ở đây còn có mấy ngày, lúc lên xe chị không tiện mang theo em.”
Thời này người còn ăn không đủ no, nếu mang theo một con chó, còn phải cho nó ăn nhiều như vậy, mấy bà thím lắm mồm mà nhìn thấy thì không biết sẽ chê bai cô thế nào.
Lạc Đa suy nghĩ một lát, cũng phải, đến lúc đó nó có thể thỏa thích tung hoành ở vùng nông thôn. Bây giờ chịu khổ chịu cực vài ngày, tạm thời nhẫn nhịn một chút vậy.
Nếu Đường Mộc Vi biết được suy nghĩ nội tâm của Lạc Đa, chắc chắn sẽ cho nó một móng vuốt vào đầu, đúng là được hời còn ra vẻ.
Những con chó khác có khi đến một miếng canh thừa cũng không có mà ăn.
Cô nhanh chóng nhìn quanh, thấy không có ai liền lấy ra gạo, mì, thịt và sườn đã được Lạc Đa chuẩn bị từ trước, cùng với số bánh kẹo vừa mua, rồi đi về phía khu nhà tập thể.
Dù sao trên đầu cô cũng đang quấn gạc, cô không sợ người khác nói mình tiêu xài hoang phí. Nếu ai dám nói xấu sau lưng mà bị cô nghe thấy, không sao, cứ đến nhà người đó “hỏi thăm” một chút là được.
Quả nhiên, miệng quạ của cô đã nói trúng. Vừa mới lên cầu thang, cô đã gặp phải bà Vương, người thích lo chuyện bao đồng và lắm mồm nhất, hỏi:
“Cháu Vi này, sao cháu mua nhiều đồ thế, nào là gạo, mì, thịt, nào là bánh kẹo, nhà cháu không định sống nữa à, hay là các cháu âm thầm làm gì đó phát tài à?”
“Con gái con lứa phải biết vun vén cho gia đình, phải tiết kiệm. Học tập chúng tôi đây này, một xu tôi cũng không nỡ tiêu. Cháu cứ tiêu tiền hoang phí như vậy, sau này ai dám cưới cháu đây.”
“Với lại, đã là con gái lớn rồi mà chẳng hiểu chuyện gì cả, mua nhiều đồ như thế cũng không biết mang cho bà già này nếm thử một chút.”
“Bác gái, cho cháu hỏi bác là ai vậy? Sao quản rộng thế? Đồ cháu mua tại sao phải cho bác ăn?”
“Có ai cưới cháu hay không cũng không liên quan đến bác, bác cứ lo cho con cái nhà mình trước đi.”
“Như cô con gái già nhà bác ấy, vừa xấu vừa lùn vừa béo, lại còn lười ăn biếng làm, người như thế mới đáng lo không ai thèm lấy kia kìa.”
“Đúng vậy, bác tiết kiệm lắm, thảo nào nhà bác hôi thế, hóa ra là bác đi đại tiện xong còn không nỡ xả nước, phải dùng nước tiểu để xả cơ đấy.”
“Mà có phải bác không muốn tiêu tiền đâu. Rõ ràng là bác không có tiền, đứa con trai lười ăn biếng làm của bác có phải ngày nào cũng ngửa tay xin tiền bác không?”
“Chồng bác hình như là một tên nghiện rượu, lại còn là một kẻ vũ phu nữa thì phải. Tối qua có phải lại bị đánh rồi không?”
“Đã lớn tuổi rồi thì đừng có học thói ghen ăn tức ở của người ta, đó cũng là bệnh, phải chữa đấy. Lỡ như bác không có tiền, lúc bác đi chữa bệnh, cháu quyên góp cho bác hai hào, được không?”
“Này này, đồ ranh con, nhỏ tuổi mà sao ăn nói chua ngoa độc địa thế. Mẹ mày còn không dám nói chuyện với tao như vậy đâu!” Bà Vương tức giận mắng.
“Mẹ cháu đâu phải là không dám nói chuyện với bác, mà là sợ bị bác ăn vạ đấy thôi. Cứ như thể cả cái khu tập thể này không ai biết tính bác là người thế nào ấy, thích ăn vạ nhất còn gì.”