Kể cả bọn họ có biết là cô đăng ký cho thì người cũng đã đi rồi, bác hai gái cũng đành phải bất lực thôi, chẳng lẽ còn có thể đuổi đến tận Đại Đông Bắc để đánh cô một trận sao?
Còn về hôn sự của cô chị họ, dù cô có coi thường tên tra nam vô dụng đó thì cũng sẽ không để cho cô ta được hời.
Cô không tin bố của tên tra nam xấu xa đó làm đến chức phó giám đốc nhà máy mà lại không vơ vét của công, ăn hối lộ. Chỉ cần cô có được bằng chứng phạm tội, đảm bảo sẽ lột luôn cả chức phó giám đốc của ông ta.
Đến lúc đó, cô sẽ tố cáo con trai ông ta có quan hệ nam nữ bừa bãi.
Xem lúc đó chị họ cô còn làm cách nào để gả vào nhà phó giám đốc nữa!
Cô cứ ngồi chờ xem kịch hay sắp tới, những kẻ đã hại cô đừng hòng có ai được toàn thây rút lui.
Cô cứ đi lang thang, không ngờ lại đến trước một trạm thu mua phế liệu. Cô cũng muốn vào xem thử, biết đâu lại nhặt được của hời.
Tất nhiên cô cũng không hy vọng nhiều, người thông minh ở đâu cũng có. Nếu không tìm được gì thì tìm vài bộ sách giáo khoa cấp ba cũng tốt, cô nhớ rất rõ năm 77 sẽ khôi phục kỳ thi đại học.
Đến lúc đó, thật sự là một cuốn sách cũng khó tìm. Cô còn nhớ, chỉ cần tin tức về kỳ thi đại học được khôi phục, dù là các hiệu sách lớn hay trạm thu mua phế liệu, người ta cũng sẽ không bỏ sót một mẩu giấy nào.
Thấy người gác cổng là một ông cụ, Đường Mộc Vi lên tiếng: “Bác ơi, cháu muốn vào trong xem có sách cũ hay báo cũ không ạ.”
“Với lại nhà cháu đông người, bàn ghế không đủ dùng, cháu muốn vào tìm xem có cái nào cũ không, được không ạ?”
Nói rồi, cô lấy từ trong túi ra một vốc kẹo trái cây đưa cho ông cụ gác cổng. Thấy cô bé cho mình nhiều kẹo như vậy, ông cụ nói: “Được, vào đi.”
“Nhưng những thứ đồ của trạm thì không được lấy đâu nhé. Cháu muốn tìm bàn ghế thì ở trong kia có một căn phòng nhỏ, cháu tự vào đó mà tìm.”
Nhưng thời gian chỉ có một tiếng. Vốn dĩ là nửa tiếng, nhưng thấy cô cho nhiều kẹo như vậy, ông cụ đã cho thêm nửa tiếng nữa. Ngần này kẹo cũng đủ cho đứa cháu trai bé bỏng của ông ta ăn ngọt miệng rồi.
Đường Mộc Vi gật đầu rồi nhanh chóng đi vào. Chỉ có một tiếng, cô phải tranh thủ thời gian xem có tìm được thứ gì tốt không.
Biết đâu cô chính là con gái cưng của ông trời, gặp vận may hiếm có thì sao, chuyện này cũng không nói trước được.
Cô là một đứa trẻ thông minh, đã hiểu được ý trong lời nói của ông cụ gác cổng lúc nãy, rằng trong căn phòng kia mới có đồ tốt.
Xem ra vốc kẹo trái cây kia không hề uổng phí. Mấy chuyện đối nhân xử thế này, cô hiểu rất rõ.
Cô bước vào căn phòng nhỏ bên trong, ôi trời ơi, đúng là vừa nhiều rác vừa bừa bộn.
Nhưng nhân lúc không có ai, cô vẫn lấy khẩu trang ra đeo vào, vội vàng lật tìm.
Oa! Lại có cả đồ nội thất bằng gỗ hoàng hoa lê, thu vào không gian! Thấy rồi thì tuyệt đối không bỏ qua.
Còn có cả một chiếc hộp gỗ tử đàn, tuy đồ bên trong có thể đã bị người ta lấy đi, chỉ còn lại chiếc hộp bị vứt ở đây, nhưng cô không chê.
Cô lật tìm khắp các bàn ghế nhưng cũng không phát hiện ra thứ gì tốt. Cuối cùng, khi đang gõ gõ vào một chiếc đầu giường, cô phát hiện bên trong rỗng.