Chẳng mấy chốc, vài ngày trôi qua, chuyện làm ăn của cơm hộp Thang Ký càng ngày càng phát đạt. Lâm Tương thấy gia đình Thang Viên bận rộn không kịp nghỉ, bèn đến giúp mỗi ngày. Thang Viên muốn trả công nhưng Lâm Tương chỉ cười nói không cần, mỗi ngày được ăn hai bữa là đủ.
Thang Viên đành phải đồng ý.
Sau khi đóng gói xong tất cả các hộp cơm và tiễn Thang Dương đi giao hàng, Lâm Tương vui vẻ húp một miếng mì thạch lạnh, giơ nắm tay lên và reo lên: “Thật đã quá!”
“Cảm ơn cậu nhé, Viên Viên!”
Thang Viên ngẩng đầu khỏi bát thạch, hỏi: “Cảm ơn mình vì chuyện gì?”
“Cảm ơn cậu đã cho mình ăn món thạch ngon thế này! Haha!”
Thang Viên mỉm cười đáp lại.
Cả hai nghỉ ngơi một chút sau khi ăn xong, rồi lại chuẩn bị cho đợt hộp cơm buổi chiều.
Buổi chiều ánh mặt trời chiếu rọi rực rỡ và gay gắt, Tiểu Ưu kéo rèm lại: "Nắng to thật đấy.”
Cô nàng cầm điện thoại lên, nhắn tin hỏi bạn trai Trịnh Y Kiện khi nào thì tới nhà cô nàng.
Bạn trai cô nàng vừa đi công tác về hôm nay, sau mấy ngày không gặp, cô nàng thấy nhớ anh ta.
Nửa tiếng sau, Tiểu Ưu chạy nhanh xuống lầu: "A Kiện!”
Cô nàng lên xe, bạn trai hỏi: “Em muốn đi ăn gì?”
“Không phải em đã nói với anh mấy hôm trước rồi sao? Có một quán cơm hộp công trường rất ngon, chúng ta đi ăn thử nhé?”
Cơm hộp công trường?
Nhắc đến cơm hộp công trường, trong đầu Trịnh Y Kiện hiện lên ngay vài từ: dầu mỡ nhiều, muối mặn, ngập đầy vị bột ngọt, rẻ tiền và thô ráp.
Gia đình của Trịnh Y Kiện có điều kiện khá giả, thu nhập hàng năm gần triệu tệ, thuộc dạng khá giả. Anh ta thậm chí còn ít khi ăn ở quán ven đường, huống chi là cơm hộp công trường như thế này.
Anh ta nhíu mày: "Đâu phải là không có tiền đi ăn nhà hàng, sao lại đi ăn cơm hộp công trường?”
“Trời ơi, anh không biết đâu, cơm hộp ở đó ngon lắm.”
“Cơm hộp công trường thì có gì mà ngon? Tiểu Ưu, lần trước em không nói món ở Nguyên Đình rất ngon sao, hay là mình đến đó ăn nhé?”
“Nguyên Đình? Món ở Nguyên Đình sao sánh được với cơm hộp của Thang Ký, thua xa luôn!”
Nguyên Đình là một nhà hàng lớn khá cao cấp ở Nam Thành, hương vị của nó được xếp vào hàng đầu trong thành phố. Vậy mà Tiểu Ưu lại bảo Nguyên Đình không bằng một hộp cơm công trường giá rẻ?
Thật là phi lý!
Trịnh Y Kiện không thể nào tin được lời của Tiểu Ưu. Nhưng tại sao Tiểu Ưu lại phải nói dối anh ta chứ? Anh ta nhìn bạn gái đầy nghi hoặc, chẳng lẽ vị giác của Tiểu Ưu gặp vấn đề rồi sao?
“Tiểu Ưu, em có phải là...”
“Đừng có lãng phí thời gian nữa, đi đi đi, đến ăn thử cơm hộp Thang Ký! Họ chắc đang dọn hàng rồi đó, chúng ta đến thẳng công trường luôn đi!”
Bất đắc dĩ, Trịnh Y Kiện lái xe đưa Tiểu Ưu đến công trường Triều Dương.
Đến nơi, Tiểu Ưu ngó quanh: "Chủ quán Thang vẫn chưa đến à?”
Trịnh Y Kiện nhìn quanh những quán cơm hộp bên lề công trường.
Các quầy bán cơm hộp xung quanh trông chẳng mấy hấp dẫn. Mùi hương thức ăn trong không khí y như anh ta tưởng tượng về loại thức ăn rẻ tiền và thô sơ, mùi hương liệu nồng nặc khiến Trịnh Y Kiện nhăn mày liên tục.
Màu sắc và mùi vị đã kém thế này, hương vị chắc cũng chẳng ngon lành gì.
Những hộp cơm ở đây khiến người ta cảm thấy mất khẩu vị chỉ bằng một cái liếc mắt.
Tiểu Ưu nói: “A Kiện, đợi thêm chút nữa, cơm hộp Thang Ký vẫn chưa tới.”
Trịnh Y Kiện đáp qua loa một tiếng “Ừm.” Cơm hộp Thang Ký chắc cũng chẳng khác gì những hộp cơm khác ở công trường bên cạnh. Cơm hộp công trường ấy mà, cuối cùng cũng chỉ là món ăn tạm bợ cho công nhân no bụng thôi.
Nhưng tại sao Tiểu Ưu lại cảm thấy cơm hộp Thang Ký còn ngon hơn cả nhà hàng Nguyên Đình? Không lẽ vị giác của cô ấy thật sự gặp vấn đề? Hàng lông mày của Trịnh Y Kiện nhíu lại, gần như có thể kẹp chết muỗi.
“A Kiện, lát nữa ăn cơm hộp Thang Ký xong, anh sẽ thấy Nguyên Đình chẳng đáng xếp hạng gì đâu!”
So sánh một hộp cơm công trường với Nguyên Đình rồi bảo nhà hàng cao cấp kia “không đáng xếp hạng”? Tiểu Ưu chắc là nói ngược rồi. Khóe môi Trịnh Y Kiện khẽ nhếch lên, lộ rõ vẻ khinh thường đối với cơm hộp Thang Ký. Anh ta hoàn toàn không tin rằng một hộp cơm công trường có thể sánh với món ăn của một nhà hàng cao cấp.
Làm sao cơm hộp công trường có thể ngon hơn nhà hàng cao cấp được?
(Tác này fans của anh Kiện à =)))