Anh ta cần phải để thực khách biết rõ lợi thế giá cả của mình.
Nhìn thấy một nhóm công nhân đang ra, anh ta càng hăng hái hét lớn: “Chỉ 11 tệ! Chỉ 11 tệ thôi!”
Tuy nhiên, đợt công nhân này lại chẳng hề liếc nhìn anh ta cái nào mà dứt khoát chạy thẳng về một hướng khác.
Phát hiện dường như họ đang lao về phía quầy cơm hộp của nhà họ Thang, Tiểu Lưu ngớ người. Họ không thấy con số “15 tệ” to đùng trên bảng hiệu cơm hộp Thang Ký à? Sao lại đổ xô đến đó thế?
Đám công nhân chạy đến quầy cơm hộp Thang Ký, ồn ào nói:
“Chủ quán Thang, phần tôi đặt trước trong nhóm hôm qua đâu rồi!”
“Cả của tôi nữa, tôi cũng đặt trước rồi!”
“Đưa tôi trước đi, tôi đói sắp chết rồi!”
Thang Dương cười đáp: “Đừng chen lấn, đừng chen lấn, phần đã đặt trước đều có cả. Ai chưa đặt trước thì xếp hàng nhé, đừng chen nhau.”
Không xa đó, Tiểu Lưu hoàn toàn sững sờ, ngơ ngác.
Chuyện này là sao…?
Việc còn khiến anh ta choáng váng hơn lại tiếp tục diễn ra, khi một đợt công nhân khác vừa tan ca cũng đổ xô về quầy cơm hộp của Thang Ký!
Những công nhân này bị làm sao vậy, sao họ đều đến mua cơm hộp đắt như thế? Họ điên cả rồi sao!
Từng đợt công nhân tan ca. Tiểu Lưu không còn thời gian để ngạc nhiên vì sự đông đúc ở quầy cơm hộp Thang Ký, anh ta nhanh chóng cầm loa hét lên rao bán.
Một vài công nhân muốn tiết kiệm tiền đã ghé mua cơm hộp của anh ta, khiến anh ta thấy dễ chịu hơn một chút. Hạ giá vẫn có tác dụng, hôm qua mãi mới bán được 2 phần, hôm nay đã bán được 3, 4 phần rồi.
Một công nhân mặc áo vàng đi đến quầy của Tiểu Lưu. Tiểu Lưu định phục vụ anh ta thì một công nhân khác mặc áo xanh bất ngờ kéo công nhân áo vàng lại.
Công nhân áo xanh nói: “Đừng ăn ở đây, qua bên kia kìa, cơm hộp bên đó!”
Công nhân áo vàng nhìn về quầy Thang Ký: "15 tệ? Giá cao đấy.”
“Nhưng bên đó ngon lắm, anh em mình làm việc vất vả cả ngày như vậy, chẳng lẽ không ăn gì ngon một chút sao? Đi nào, nhanh lên!”
“Đắt quá, ngay cả cơm hộp tự chọn cũng không đắt đến vậy.”
“Đáng giá mà! Ăn rồi chú mày sẽ biết. Không đúng, bên đó bán thế còn lỗ vốn ấy chứ! Nói thật, ăn vào là lãi, không ăn là lỗ!”
“Này, có cần khoa trương thế không?”
“Đi, đi đi, chú mày cứ ăn rồi là hiểu ngay! Không nhanh là hết sạch đấy!”
Công nhân áo xanh kéo công nhân áo vàng cùng chạy đến quầy Thang Ký.
Tiểu Lưu chứng kiến cảnh này, anh ta mím môi. Cơm hộp Thang Ký ngon đến vậy sao? Đến nỗi những người công nhân tiết kiệm này cũng sẵn sàng chi tiền ăn?
Tại quầy Thang Ký, khi công nhân áo vàng mở hộp cơm ra, anh ta vẫn chưa hoàn toàn tin lời công nhân áo xanh: "Này, có thật là ngon như anh nói không?”
“Anh lừa mày làm gì?”
Khi vừa ăn một miếng cơm hộp, biểu cảm của công nhân áo vàng cứng đờ, mắt tròn xoe: "Mùi vị này…”
Công nhân áo xanh nói: “Anh không lừa mày, đúng không?”
Công nhân áo vàng hết ngạc nhiên lại đến xuýt xoa: “Hương vị này, đúng là cực đỉnh, ngon thật!”
Anh ta chưa từng ăn cơm hộp nào ngon như thế. Cơm hộp này ngon đến nỗi anh ta còn tưởng mình đang mơ đó! Trong mơ mới có cơm hộp ngon như thế này chứ?
Công nhân áo vàng ăn tới tấp, sau đó bỗng dừng lại lấy điện thoại ra: "Để em gọi cho thằng Cương, bảo nó qua đây ăn cơm hộp Thang Ký.”
Thang Dương vốn nghĩ rằng sau khi tăng giá, ngoài số cơm đặt trước, số còn lại sẽ cần một thời gian mới bán hết nhưng không ngờ chỉ sau một lúc, tất cả cơm hộp đã được bán sạch.
Sức mạnh của lời đồn về món ăn ngon đã lan tỏa mạnh mẽ hơn anh tưởng, khiến anh vui sướng vừa hát khẽ vừa thu dọn hộp xốp.
Trong lúc đó, ở xưởng dệt, một công nhân hỏi Trương Phượng Hà: “Phượng Hà, còn chưa đi ăn trưa sao?”
“Sắp đi rồi.” Trương Phượng Hà bỏ xuống chiếc áo len chưa gia công xong, nhìn về phía công trường Triều Dương.
Không biết hôm nay cơm hộp bán thế nào? Bà lo hôm nay giá tăng lên sẽ không bán hết được. Đang định nhắn hỏi Thang Dương thì điện thoại nhận được tin nhắn của con trai.
Thang Dương: [Mẹ ơi, đã bán hết rồi! Bán hết rất nhanh, không bị chậm trễ chút nào cả.]
Bán hết rồi sao? Trương Phượng Hà vui không tả xiết. Bán hết là tốt rồi.
Chỉ một buổi trưa, sau khi trừ chi phí đã kiếm được hơn một nghìn tệ. Số tiền một buổi trưa này gần bằng một phần ba lương tháng của bà.