Thời gian trôi qua như dòng sông lặng lẽ, bất giác năm ngày đã qua nhanh.
Sáng thứ Hai, ngày 17 tháng 9.
Ánh nắng mặt trời xuyên qua những tán cây, rọi xuống cổng trường mẫu giáo Đô-Rê-Mi.
Viên Viên, người đã vắng mặt suốt một tuần, cuối cùng cũng quay trở lại ngôi trường mà cô bé luôn nhớ nhung.
Hai ngày trước, bệnh tình của Viên Viên đã hoàn toàn khỏi hẳn.
Chiều thứ Sáu tuần trước, Lý Tú Nhàn đã làm thủ tục xuất viện cho cô bé.
Ngay khi xuất viện, Viên Viên đã phấn khích hét lên muốn quay lại trường mẫu giáo, còn không ngừng nhắc đến việc được ăn những món ăn vặt ngon miệng ở đó.
Ý định thật sự, không cần nói cũng rõ!
Nhưng, Lý Tú Nhàn cân nhắc rằng nếu để Viên Viên đi học ngay, thời gian ăn vặt cũng đã qua, chưa kể chỉ ít lâu sau là tan học. Vì vậy, cô dịu dàng từ chối yêu cầu của cô bé.
Điều này khiến Viên Viên rất thất vọng, thậm chí còn giận dỗi một hồi lâu.
Thế nhưng, khi cuối tuần đến, cô bé đành bất lực giấu đi khao khát trong lòng, âm thầm mong thời gian trôi qua thật nhanh để được quay lại trường học.
May thay, mọi sự chờ đợi đều không vô ích. Thời gian luôn đem đến câu trả lời.
Cuối cùng, vào sáng thứ Hai, Viên Viên được mẹ và bà nội đưa trở lại trường mẫu giáo.
"Mẹ, bà, tạm biệt!"
Viên Viên ngoan ngoãn vẫy tay chào mẹ và bà, ánh mắt không giấu nổi sự phấn khích. Cô bé háo hức muốn chạy ngay vào trường, gặp lại các bạn nhỏ thân yêu và thưởng thức những món ăn vặt mà cô bé đã mong nhớ bấy lâu!
Hứa Thái Hồng vẫn còn chút lo lắng, bà cúi xuống, nắm chặt tay cháu gái, không quên dặn dò thêm vài câu: "Trời nóng thế này, con nhớ uống nhiều nước nhé. Nếu hết nước trong bình giữ nhiệt thì bảo cô Dương giúp con rót thêm. Lúc ngủ trưa, nhớ đắp chăn cẩn thận, đừng để bị lạnh..."
Lý Tú Nhàn cũng bước tới, dịu dàng xoa đầu Viên Viên: "Viên Viên, ở trường phải ngoan ngoãn nghe lời cô Dương và cô Tạ, hòa thuận với các bạn nhỏ, nhớ uống nhiều nước và ăn nhiều rau, như vậy cơ thể mới khỏe mạnh được..."
"Được rồi, được rồi, con biết rồi mà, con biết rồi mà..."
Viên Viên nắm tay bà Hứa, sốt ruột nhảy cẫng lên: "Mẹ, bà, mau tạm biệt con đi!"
Có vẻ cô bé thấy họ nói hơi nhiều rồi...
Hứa Thái Hồng và Lý Tú Nhàn đành nhìn nhau cười bất lực, buông tay ra: "Được rồi, tạm biệt Viên Viên, con vào đi nhé!"
Ngay giây sau...
Viên Viên không chút lưu luyến quay đầu, vừa chào hỏi chú bảo vệ Lý ở phòng trực, vừa nhảy chân sáo chạy vào trường. Cô bé nắm lấy tay Dương Ngữ Tịch, người đã ra đón mình, rồi quay lại vẫy tay tạm biệt mẹ và bà.
"Con bé này..."
Hứa Thái Hồng và Lý Tú Nhàn nhìn theo bóng dáng Viên Viên xa dần, lắc đầu bất lực. Trong lòng họ trào dâng chút nhớ nhung, hồi tưởng lại thời gian trước khi Viên Viên đi học. Lúc đó, cô bé rất quấn quýt họ, luôn bám lấy mẹ và bà. Bây giờ lớn hơn một chút, cô bé đã có bạn bè của mình, không còn dính chặt lấy họ như trước nữa!
Dĩ nhiên.
Họ cũng rất hiểu, điều mà Viên Viên mong chờ nhất chính là những món ăn ngon ở trường mẫu giáo.
Chỉ nghĩ đến việc Viên Viên sắp được thưởng thức những bữa sáng, bữa trưa và bữa xế ngon lành, họ không khỏi cảm thấy chút ghen tị.
Khi bóng dáng Viên Viên hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt, Lý Tú Nhàn thu lại ánh nhìn, quay sang Hứa Thái Hồng, nhẹ nhàng nói: "Mẹ, mẹ về trước đi, con ở đây chờ mẹ của bé Điềm Điềm một chút."
"À, được rồi, mẹ về trước nhé."
Hứa Thái Hồng gật đầu hiểu ý, rồi quay người rời đi.
…
Lớp 4 (nhỏ).
"Chào buổi sáng, cô Vương!"
Viên Viên vui vẻ nắm tay Dương Ngữ Tịch bước vào lớp học, sau khi lễ phép chào cô giáo Vương Văn Hà đang đứng gần cửa, cô bé liền háo hức buông tay cô Dương ra, như một chú chim nhỏ vui vẻ bay về phía các bạn.
Cô bé vừa chạy vừa gọi to đầy phấn khích: "Khánh Khánh, Vi Vi!"
Viên Viên?
Nghe thấy tiếng gọi quen thuộc, Khánh Khánh và Vi Vi lập tức dừng tay, ánh mắt đầy ngạc nhiên và vui mừng.
Chỉ một giây sau, hai chị em cùng ngẩng đầu, xuyên qua không gian náo nhiệt của lớp học, nhìn thấy Viên Viên đang chạy về phía mình.
"Á! Đúng là Viên Viên rồi!"
Vi Vi sáng bừng đôi mắt, nhanh chóng đặt đồ chơi xuống, nhảy khỏi ghế và dang rộng tay, nụ cười rạng rỡ hướng về phía Viên Viên: "Viên Viên!"
Khánh Khánh thì trầm tĩnh hơn, nhẹ nhàng đặt đồ chơi xuống, chầm chậm đứng lên, bước từng bước nhỏ, "tạch tạch tạch" theo sau Vi Vi, chạy đến chỗ Viên Viên.
Cùng lúc đó, Lưu Duệ Hàm cũng trông thấy Viên Viên.
Dù cảm thấy hơi buồn vì Viên Viên không gọi tên mình đầu tiên, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ vừa khỏi bệnh của cô bé, Lưu Duệ Hàm nhanh chóng tha thứ.
Mọi cảm giác không vui lập tức tan biến trong niềm vui đoàn tụ, cô bé cũng hớn hở chạy lại.
Bốn cô bé "hội ngộ sau thời gian xa cách" ôm nhau chặt, nhảy nhót đầy vui sướng, khuôn mặt nhỏ xinh rạng ngời niềm hạnh phúc, tiếng cười vui vẻ vang khắp lớp học.
Thật hạnh phúc khi lại được chơi cùng nhau!
Khánh Khánh lo lắng hỏi: "Viên Viên, cậu đã khỏi hẳn chưa?"
Thật ra, Khánh Khánh và em gái đã rất muốn đến thăm Viên Viên, nhưng ba cô bé lo ngại bọn trẻ còn nhỏ, đến bệnh viện dễ bị lây bệnh nên không đồng ý ngay, chỉ dịu dàng bảo rằng đợi Viên Viên khỏe hẳn rồi sẽ đi thăm.
Đến cuối tuần, ba lại dẫn hai chị em đi chơi.
Rồi…
Trong niềm vui chơi đùa, bọn trẻ đã dần quên mất ý định đi thăm Viên Viên...
May mắn là bây giờ Viên Viên đã khỏe lại, khiến Khánh Khánh và Vi Vi yên tâm hẳn.
Viên Viên gật đầu, vẻ mặt thoáng chút bất đắc dĩ, trả lời: "Ừ, mình khỏi hẳn rồi. Thật ra chiều thứ Sáu tuần trước mình đã xuất viện, mình rất muốn đến trường chơi với mọi người, nhưng mẹ mình bảo mình cần nghỉ ngơi thêm. Thêm nữa cuối tuần trường cũng nghỉ, nên hôm nay mình mới đến được."
Nói rồi, cô bé xoa xoa mặt, giọng hơi ấm ức: "Khánh Khánh, Vi Vi, Duệ Hàn, các cậu nhìn xem, mấy ngày mình không đến trường, có phải mình gầy đi nhiều không?"
"Viên Viên, chẳng phải ngày nào chú giao hàng cũng mang cơm ở trường mẫu giáo đến bệnh viện cho cậu sao? Làm sao mà gầy được chứ?"
Khánh Khánh và Vi Vi nhìn Viên Viên từ đầu đến chân, phát hiện khuôn mặt cô bé vẫn hồng hào, bầu bĩnh, chẳng có chút dấu hiệu nào là gầy đi.
Nếu họ biết cách dùng ngôn ngữ mạng, chắc chắn sẽ hỏi: "Cậu có hiểu nhầm gì về 'ốm' không?"
Viên Viên phụng phịu: "Sao có thể không gầy được chứ… Những ngày mình bệnh, chẳng được ăn sáng hay bữa xế ở trường, mình thèm lắm luôn…"
Đúng vậy thật!
Khánh Khánh và Vi Vi gật đầu đồng tình.
Viên Viên buồn bã tiếp tục: "Hơn nữa, mỗi lần chú giao hàng mang cơm đến, mẹ mình đều chia bớt cho bạn Tiểu Điềm giường bên cạnh nữa..."
Thấy Viên Viên trông tội nghiệp, Khánh Khánh vỗ vai cô bé an ủi: "Viên Viên, đừng buồn nữa. Đến giờ ăn sáng, mình sẽ nhờ ba lấy thêm cho cậu một phần nữa, để cậu ăn no nê nhé!"
Vi Vi kéo tay Viên Viên, đồng tình: "Đúng rồi, đúng rồi! Cậu yên tâm đi. Chỉ cần tụi mình lên tiếng, ba mình nhất định sẽ cho cậu thêm phần. Đảm bảo cậu ăn no căng bụng luôn!"
Nghe vậy, ánh mắt Viên Viên sáng lên, nụ cười dần nở trên môi: "Cảm ơn Khánh Khánh, Vi Vi, các cậu thật tốt!"
Lưu Duệ Hàm hơi ghen tị.
Nhưng cô bé không nói gì.
Ai bảo cô bé không có ba làm đầu bếp ở trường mẫu giáo chứ!
Haizzz!
Lại là một ngày ghen tị với Khánh Khánh và Vi Vi!
Vi Vi vui vẻ chia sẻ: "Viên Viên, cậu biết không? Trong thời gian cậu không ở đây, trường mẫu giáo có bạn mới đến đấy! Là Mèo Cam và hai đứa con của nó, Bánh Bao Thịt và Bánh Bí Đỏ. Để mình nói cho cậu biết nhé, mình là người đầu tiên phát hiện ra chúng đó. Chúng thật sự rất đáng yêu, cậu chắc chắn sẽ thích. Trưa nay ăn xong, tụi mình cùng đến thăm chúng nhé!"
Bạn mới?
Mèo Cam?
Bánh Bao Thịt?
Bánh Bí Đỏ?
Cô bé nghe hiểu từng chữ, nhưng khi ghép lại thì hoàn toàn không hiểu. Đầu óc Viên Viên lập tức xuất hiện một dấu chấm hỏi lớn, ngơ ngác nhìn Vi Vi.
Phải đến khi Vi Vi kiên nhẫn giải thích toàn bộ sự việc, Viên Viên mới hiểu ra.
Hóa ra "Mèo Cam," "Bánh Bao Thịt," và "Bánh Bí Đỏ" là tên của một gia đình mèo con đáng yêu.
Lúc này, lòng Viên Viên tràn đầy mong chờ và tò mò về gia đình mèo ấy.
Tuy nhiên, điều mà cô bé mong chờ nhất ngay lúc này vẫn là bữa ăn sáng sắp tới.
Chiếc bụng háu ăn của cô bé đã cồn cào từ lâu, chỉ mong bữa ăn sáng nhanh đến để được thỏa mãn cơn thèm.
…
Cổng trường mẫu giáo Đô-Rê-Mi.
Lý Tú Nhàn đứng lặng lẽ dưới mái hiên của phòng bảo vệ, kiên nhẫn chờ đợi.
Khi cô định đưa tay lấy điện thoại ra xem giờ thì...
Một chiếc xe từ từ chạy đến, dừng lại ở bên đường.
Cửa xe nhẹ nhàng mở ra...
Một dáng người thanh lịch của Nghê Thục Tĩnh bước xuống từ ghế lái.
"Ở đây này..."
Lý Tú Nhàn mỉm cười, vẫy tay về phía bà.
Nghê Thục Tĩnh nghe thấy giọng nói, ngẩng đầu nhìn về phía Lý Tú Nhàn, ngay lập tức nở một nụ cười vui vẻ đáp lại và gật đầu chào.
Sau đó, bà quay người mở cửa sau xe, dắt tay bé Điềm Điềm xuống, rồi cùng cô bé đi về phía Lý Tú Nhàn.
Điềm Điềm ngoan ngoãn cất tiếng chào: "Cháu chào cô ạ!"
Lý Tú Nhàn nhẹ nhàng đáp lại: "Chào con!"
Nghê Thục Tĩnh cảm kích nói với Lý Tú Nhàn: "Cảm ơn mẹ Viên Viên, hôm nay lại phải làm phiền chị nữa rồi!"
Lần này, mục đích của họ rất rõ ràng, đó là bàn chuyện chuyển trường cho Điềm Điềm.
Từ sau khi Điềm Điềm được ăn các món ăn ở trường mẫu giáo này, khẩu vị của cô bé tăng lên rõ rệt, sức khỏe cũng dần hồi phục.
Gia đình họ rất hài lòng với chất lượng đồ ăn tại trường mẫu giáo Đô-Rê-Mi, vì vậy quyết định chuyển trường cho cô bé.
"Có gì đâu mà phiền!"
Lý Tú Nhàn mỉm cười nói: "Tôi đã nhờ chú bảo vệ gọi điện báo trước với hiệu trưởng Lương rồi, giờ cô ấy đang ở văn phòng. Chúng ta vào gặp cô ấy thôi!"
Nói xong, cả ba người cùng bước vào cổng trường mẫu giáo Đô-Rê-Mi.
---