Hắn ta có ý đồ mưu phản, đương nhiên cần dùng đến binh khí. Việc rèn binh khí gây ra tiếng động rất lớn, dễ bị người ta phát hiện nên hắn ta đã cho xây hầm ngầm dưới lòng đất của mấy tiệm rèn ở thành Hoài Châu này. Ban ngày bên trên tiếng búa đập chan chát, át đi tiếng rèn sắt dưới lòng đất.
Ai mà ngờ được hắn ta lại rèn binh khí ngay dưới tiệm rèn này? Ngay cả những tiệm rèn này cũng chẳng ai biết là do hắn ta thao túng.
Lúc này thị vệ của Ngô Duy từ bên ngoài bước vào, thấy chủ tử nhìn xuống dưới lầu, cũng ghé mắt nhìn theo. Thấy nữ tử bên cạnh xe ngựa, hắn ta có chút ngạc nhiên nói: "Cô nương kia chẳng phải là người đại nhân từng khen ngợi diễm lệ rực rỡ ở Quế Hoa Viên sao?"
Người đẹp thì luôn khiến người ta nhớ kỹ ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Thị vệ hỏi: "Đại nhân, có cần thuộc hạ phái người điều tra xem cô nương này là thiên kim nhà nào không?"
Thấy cô nương kia đã lên xe ngựa, Ngô Duy mới thu hồi ánh mắt, cười nói: "Không vội, ta còn chuyện quan trọng hơn phải làm, chuyện nữ nhân cứ gác lại đã. Đã gửi thư đến Ngọc phủ chưa?"
Thị vệ gật đầu: "Đã gửi rồi, chỉ là đúng lúc Ngọc Thịnh và vị cô gia tương lai của Ngọc gia đều không có nhà."
Ngô Duy gật đầu, ánh mắt bỗng trở nên sắc bén.
So với nữ nhân khiến hắn ta hứng thú, hiện tại Ngô Duy càng muốn thử sức với tên Bùi Cương khí thế bức người kia hơn.
Xem hắn có thực sự lợi hại như lời đồn đại từ trường săn hay không? Nếu quả thực lợi hại như vậy thì khi kẻ này trở thành con rể Ngọc gia, rất có khả năng sẽ trở thành hòn đá ngáng đường hắn ta!
Lại nói Ngọc Kiều về đến phủ, nghe hạ nhân báo Tổng binh phủ đã gửi một bức thư cho Bùi cô gia.
Ngọc Kiều nghe xong, chết lặng người.
Đến chập tối khi Bùi Cương trở về viện, mới phát hiện Ngọc Kiều đang đợi mình.
Lúc này Ngọc Kiều đâu còn tâm trí lo chuyện dám gặp hay không dám gặp Bùi Cương, chỉ mong hắn mau chóng trở về. Nàng cứ đi đi lại lại trong sảnh viện của hắn suốt nửa canh giờ đầy bất an.
Thấy Bùi Cương về, cho tất cả mọi người lui ra, nàng mới bước tới hạ giọng hỏi: "Hiện giờ có ai đang nghe lén không?"
Bùi Cương lắc đầu, cũng không nói những kẻ đó rảnh rỗi đến mức ngày nào cũng đến nghe lén, chỉ đáp: "Trời chưa tối hẳn, bọn họ không tiện ẩn nấp."
Vừa nói, ánh mắt hắn lướt qua đống đồ bảo hộ và thanh đao trên bàn trong sảnh.
Ngọc Kiều nghe hắn nói không có, thở phào nhẹ nhõm nhưng lòng vẫn treo lơ lửng. Nàng lo lắng lấy bức thư trong tay áo ra đưa cho hắn, nói: "Hôm nay tên Ngô Duy kia gửi thư cho ngươi."
Bùi Cương thản nhiên gật đầu: "Vừa về phủ, nghe Phúc Toàn nói rồi."
Nói đoạn hắn cầm lấy bức thư từ tay Ngọc Kiều, ung dung mở ra, lướt mắt đọc qua một lượt.
Bùi Cương sớm đã không còn là Bùi Cương "có thể không biết chữ" nữa, chỉ trong một tháng, số chữ hắn nhận biết đã vượt qua số chữ Ngọc Kiều học trong mấy năm nay.
Ngọc Kiều sốt ruột hỏi: "Trong đó viết gì vậy?"
Bùi Cương đặt thư xuống, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm Ngọc Kiều, giọng nói trầm thấp: "Kiều Nhi đang quan tâm ta."
Giọng điệu vô cùng chắc chắn.
Ngọc Kiều lườm hắn một cái: "Chuyện nào ra chuyện đó, ta đâu phải kẻ vô tâm vô phế. Là ta liên lụy ngươi, tự nhiên không thể không quan tâm đến sống chết của ngươi."
Nàng đã bất an đến thế này rồi, hắn còn tâm trạng nói mấy lời vô nghĩa này, rõ ràng là cố tình muốn xem nàng lo lắng cho hắn!
"Trong thư rốt cuộc viết gì, ngươi mau nói cho ta biết." Ngọc Kiều càng thêm sốt ruột giục giã.
Ngọc Kiều nôn nóng, Bùi Cương lại rất bình thản đáp: "Chẳng qua là nói ngày mai trong khoảng giờ Mão đến giờ Thìn sẽ có người đến đón ta, cùng hắn ta đến quân doanh."
Đã sớm đoán được nội dung bức thư nhưng khi nghe Bùi Cương nói lại, sắc mặt Ngọc Kiều vẫn tái đi.
Im lặng một hồi, dường như nhớ ra điều gì, nàng tự nhiên nắm lấy tay Bùi Cương, nói: "Ngươi đi theo ta, hôm nay ta mua cho ngươi vài món đồ bảo hộ phòng thân."
Vừa nói nàng vừa kéo Bùi Cương đi đến chiếc bàn đặt đồ bảo hộ và thanh đao.
Đang định buông tay để lấy đồ bảo hộ trên bàn cho hắn xem, ai ngờ Bùi Cương bỗng nắm ngược lại tay nàng. Ngọc Kiều giật mình, muốn rút tay ra nhưng hắn không chịu buông.
Nàng quay đầu lại lườm hắn: "Ngươi làm cái..."
Nhưng khi quay đầu lại, nhìn thấy ý cười nhàn nhạt trong đôi mắt đen láy của Bùi Cương đang nhìn mình, Ngọc Kiều bỗng chốc quên sạch những lời định nói.
Giọng nói trầm ấm và êm ái như xưa của Bùi Cương rót vào tai nàng.
"Nàng quan tâm ta, nơi này của ta đập rất nhanh." Nói rồi, hắn đặt tay Ngọc Kiều lên ngực trái của mình.
Thình thịch... Thình thịch...
Quả thực đập rất nhanh, nhưng sao Ngọc Kiều lại cảm thấy tim mình còn đập dữ dội hơn thế nhỉ?