Có lẽ vì đêm nay liên tiếp bị dọa hai lần, Ngọc Kiều không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện Bùi Cương từng bày tỏ tâm ý với mình.
Trong tình cảnh phụ thân muốn chặt tay chặt chân Bùi Cương, nàng chỉ muốn bảo vệ hắn. Vì vậy khi phụ thân bảo nàng và Bùi Cương phối hợp, nàng chẳng cần nghĩ xem phải phối hợp cái gì, đã gật đầu lia lịa: "Con có thể phối hợp."
Nói rồi nàng còn tự ý trả lời thay Bùi Cương: "Xưa nay Bùi hộ vệ đều nghe lời con, hắn nhất định sẽ phối hợp rất tốt."
Ngọc Kiều đang bảo vệ Bùi Cương, điều này ai cũng nhìn ra được.
Bùi Cương nhìn chủ tử đang chắn trước mặt mình, khóe môi bất giác cong lên một nụ cười nhạt đến mức khó nhận ra.
Tuy đây là kết quả mình mong muốn, cũng nằm trong dự liệu, nhưng nhìn thấy nữ hài tử mình nuôi nấng mười mấy năm trời lại lo lắng bảo vệ một người nam nhân khác như vậy, Ngọc Thịnh cảm thấy có chút không vui.
Nhìn Bùi Cương, Ngọc Thịnh lạnh lùng nói: "Ta muốn chính tai nghe hắn cam kết."
Bùi Cương dời mắt khỏi Ngọc Kiều, nhìn thẳng vào Ngọc Thịnh, không chút do dự: "Tiểu thư bảo làm thế nào, nô tài sẽ làm thế ấy."
Giọng nói chậm rãi, trầm ổn, vẻ mặt cũng điềm tĩnh như mọi khi.
Không có lời lẽ hoa mỹ, chỉ là một câu nói đơn giản, nhưng lại khiến người ta cảm thấy vô cùng chân thật, dường như đối với hắn, yêu cầu này cũng chỉ bình thường như việc ăn cơm uống nước hàng ngày.
Dù biết Bùi Cương thích mình nhưng khi nghe câu này, trái tim Ngọc Kiều vẫn không kìm được mà khẽ rung động.
Nghe hắn nói vậy, sắc mặt Ngọc Thịnh mới dịu đi đôi chút, ông nói một tiếng "Được", rồi liếc nhìn Tang Tang đang quỳ ở cửa, phất tay ra hiệu.
Tang Tang hiểu ý, vội vàng bò dậy, nhanh chóng lui ra ngoài, thuận tay đóng cửa lại.
Ngọc Thịnh thu lại ánh nhìn, quay sang Ngọc Kiều, thở dài: "Chuyện ban ngày ta nói, chắc Kiều Nhi cũng hiểu rồi. Nếu đợi đến khi người đó đến cầu thân thì đã quá muộn, giờ chỉ còn vỏn vẹn hai ngày, ta thực sự không nghĩ ra cách nào khác."
Có lẽ vì có mặt Bùi Cương nên Ngọc Thịnh không nói quá rõ ràng.
Nhưng khi Bùi Cương nghe đến câu "đợi người đó đến cầu thân", sắc mặt hắn lập tức trầm xuống.
Nhắc đến người đó, Ngọc Kiều nhớ lại cơn ác mộng vừa rồi, sắc mặt càng thêm tái nhợt.
Tuy sợ hãi nhưng nàng vẫn thắc mắc hỏi: "Dù là vậy, nhưng chuyện này có liên quan gì đến việc con và Bùi hộ vệ phải phối hợp với nhau?"
Ánh mắt Ngọc Thịnh lần lượt dừng lại trên người nàng và Bùi Cương một lúc, rồi mới hỏi: "Đương nhiên là có liên quan. Ta định hôn sự cho hai đứa, con thấy thế nào?"
Ngọc Kiều gật đầu: "Được ạ..." Sau đó nàng ngớ người ra, vẻ mặt kinh ngạc tột độ: "Phụ thân, ngài nói cái gì?"
Ngay cả Bùi Cương nghe Ngọc Thịnh nói vậy, đồng tử cũng co rút lại.
Ngọc Thịnh giải thích: "Nếu đợi người đó đến cầu thân thì muộn rồi. Ta nói với hắn ta, con đã có hôn ước, hắn ta sẽ không tin. Nhưng nếu người đó là Bùi Cương, hắn ta cho người điều tra trước đó thấy con và Bùi Cương đã có dây dưa, hắn ta sẽ không tin hoàn toàn, nhưng cũng sẽ tin được năm phần."
Nghe phụ thân bảo nàng đính hôn với Bùi Cương, Ngọc Kiều chỉ thấy hoang đường. Nhưng nàng vẫn hỏi: "Tại sao người đó là Bùi Cương thì hắn ta lại tin?"
Ngọc Thịnh nhìn Bùi Cương, nói tiếp: "Trước đây hai con ngựa của con chết do sơ suất của Bùi Cương, con chỉ trừng phạt hắn một chút chứ không truy cứu, lại còn cất nhắc hắn lên làm hộ vệ, chuyện này khiến người ta phải suy ngẫm, đám hạ nhân cũng đã bàn tán xôn xao. Hơn nữa hiện giờ quan hệ giữa con và tiểu tử Thẩm gia đang căng thẳng, hắn ta lại có ý đổ lỗi chuyện hủy hôn lên đầu con, chắc chắn đã âm thầm giở trò, khiến trong phủ ngoài phủ đều có nhiều lời đồn đại không hay về con."
Chuyện trong ngoài phủ bàn tán về mình, Ngọc Kiều biết rõ. Nàng vốn không để tâm đến cái nhìn của người khác, thậm chí còn mong thanh danh mình xấu đi một chút để sau này không ai dám cưới, nhưng ai ngờ chuyện như hòn đá lớn ném xuống nước mà chỉ gợn lên chút sóng lăn tăn, chẳng gây ra sóng gió gì lớn.
Nghĩ đến đây, Ngọc Kiều nghi ngờ nhìn phụ thân: "Chẳng lẽ bên ngoài sóng yên biển lặng là do phụ thân dìm xuống?"
"Chẳng lẽ để mặc con làm loạn?" Ngọc Thịnh hừ một tiếng, rồi nói tiếp: "Trước đây tuy có lời ra tiếng vào thì không hay, nhưng giờ lại thành ra hay. Thêm chuyện tối nay ta cho người bao vây Xích Ngọc Tiểu Uyển, tuy nói là có trộm lẻn vào, nhưng trận thế lớn như vậy, người ngoài nhìn vào không giống bắt trộm, mà giống bắt..."
Nhìn ánh mắt ngây thơ của nữ nhi, Ngọc Thịnh ho khan một tiếng, bỏ qua từ "gian", nói tiếp: "Tóm lại hắn ta sẽ cho rằng con và tên hộ vệ này đã sớm có tư tình, cũng không còn cớ gì để làm khó ta nữa. Giờ vấn đề còn lại chỉ là ở Kiều Nhi thôi, vì con vừa hủy hôn chưa bao lâu đã lại đính hôn, người đính hôn lại là hộ vệ của con, nên bên ngoài khó tránh khỏi có lời đồn đại, nhưng đợi sau này thời gian trôi qua, người ta sẽ dần quên đi chuyện này, còn hơn là bị ép gả cho kẻ con căm ghét, phải sống với hắn ta cả đời."