Sau khi chia tay Mạc Thanh Đình, ai về nhà nấy.
Vừa về đến phủ, Ngọc Kiều gặp ngay Bùi Cương đang chuẩn bị đi ra.
Kể từ khi được điều đến bên cạnh Ngọc Thịnh cũng đã bảy tám ngày rồi. Mấy ngày nay Bùi Cương đều đi sớm về khuya cùng Ngọc Thịnh, đừng nói là nói chuyện với Ngọc Kiều, ngay cả mặt mũi cũng chẳng thấy đâu. Hôm nay hắn đột ngột quay về là do Ngọc Thịnh để quên sổ sách ở nhà, sai hắn về lấy.
Vì trời còn sớm nên Bùi Cương đi đường vòng qua Xích Ngọc Tiểu Uyển.
Vừa đến Xích Ngọc Tiểu Uyển thì gặp Phúc Toàn. Phúc Toàn vốn là kẻ lắm mồm, chẳng cần ai hỏi cũng tự tuôn ra hết, nên Bùi Cương biết được chuyện Ngọc Kiều cùng Mạc tiểu thư đi dạo quế hoa viên.
Bùi Cương nhíu mày, tự cho rằng trong nhóm người đi cùng chắc chắn có cả Mạc Tử Ngôn mà Ngọc Kiều rất ngưỡng mộ. Thế là hắn sa sầm mặt mày đi lấy sổ sách, bộ dạng hung thần ác sát khiến quản gia suýt tưởng hắn đến cướp chìa khóa kho vàng chứ không phải lấy sổ sách!
Ngọc Kiều không hiểu sao vừa thấy Bùi Cương đã theo bản năng muốn trốn đi, nhưng chân vừa nhích một bước thì sực tỉnh.
Đây là nhà nàng, nàng là chủ tử, hơn nữa Bùi Cương cũng không nhớ chuyện mình từng nói thích nàng, tại sao nàng phải trốn?
Nghĩ vậy, nàng ngẩng đầu nhìn thẳng vào Bùi Cương. Nhưng khi bắt gặp đôi mắt vốn lạnh lùng của hắn, nay dường như vì nhìn thấy nàng mà ánh lên vài phần rạng rỡ, dưới ánh nắng thu, ánh mắt ấy sáng đến mức khiến tim Ngọc Kiều đập mạnh một nhịp.
Đôi khi ánh mắt của Bùi Cương khiến Ngọc Kiều cảm thấy rất mâu thuẫn. Rõ ràng thâm trầm, nội tâm, như đã trải qua vô vàn sóng gió, nhưng có lúc lại trong veo, thuần khiết đến lạ.
Ngọc Kiều khẽ lảng tránh ánh nhìn, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
Trong lúc Ngọc Kiều còn đang ngẩn ngơ, Bùi Cương đã sải bước đến trước mặt nàng.
Hắn trầm giọng gọi: "Tiểu thư."
Ngọc Kiều gật đầu, khẽ "Ừ" một tiếng. Im lặng một lúc, có lẽ thấy hơi gượng gạo, nàng tìm đại một chủ đề để hỏi: "Mấy ngày nay ở bên cạnh phụ thân ta có quen không?"
Hỏi xong, Ngọc Kiều tưởng Bùi Cương sẽ giống như lần trước bị điều ra ngoại viện, sẽ hỏi khi nào được điều về Xích Ngọc Tiểu Uyển, nhưng lần này câu trả lời của Bùi Cương lại nằm ngoài dự đoán.
"Lão gia đang chỉ dạy nô tài, nô tài sẽ khiêm tốn học hỏi, tiểu thư đừng lo lắng."
Nghe Bùi Cương nói vậy, Ngọc Kiều ngẩn người, lo lắng...?
Chính nàng còn không biết trong lời nói của mình có ý quan tâm, hắn nhìn đâu ra mà bảo nàng lo lắng cho hắn chứ?
Trong nhất thời nàng không biết phải tiếp lời câu này thế nào.
Thấy Ngọc Kiều khẽ nhíu mày, Bùi Cương suy nghĩ trong chốc lát rồi nói: "Lão gia còn đang đợi nô tài đưa sổ sách qua, nô tài xin phép đi trước."
Nói rồi hắn hơi cúi đầu, lướt qua người Ngọc Kiều.
Ngọc Kiều đứng ngẩn ra đó, vẫn chưa kịp phản ứng.
Chẳng phải Bùi Cương nói thích nàng sao, lẽ ra phải tranh thủ cơ hội tình cờ gặp gỡ này để nói chuyện với nàng nhiều hơn chứ?
Nghĩ đến đây, Ngọc Kiều bật cười đầy vẻ khó tin.
Tang Tang đứng bên cạnh thấy Ngọc Kiều bỗng nhiên cười, bèn hỏi: "Tiểu thư cười gì vậy?"
Ngọc Kiều nghiêng đầu, lẩm bẩm một câu khó hiểu: "Nam nhân trên đời này thật khó hiểu."
Đặc biệt là tên Bùi Cương khó lường này.
Mang theo nỗi băn khoăn, Ngọc Kiều trở về tiểu viện của mình.
Về đến phòng, Tang Tang nói: "Tiểu thư, nô tỳ mang găng tay bông cho Phúc bá trước nhé, kẻo lát nữa bận lại quên mất."
Nói rồi Tang Tang nhún người chào Ngọc Kiều đang uống trà, quay người định đi ra ngoài.
Nhấp một ngụm trà, Ngọc Kiều nhàn nhạt gọi: "Quay lại."
Tang Tang nghe tiếng gọi lập tức quay lại: "Tiểu thư còn gì căn dặn ạ?"
Ngọc Kiều nhìn đôi găng tay bông trên tay nàng ấy, hỏi ngược lại: "Ta bảo đưa găng tay cho Phúc bá bao giờ?"
Tang Tang đang định đi đưa găng tay thì ngớ người ra một tiếng "a". Rõ ràng ở quế hoa viên nàng ấy nghe chính miệng chủ tử nói muốn tặng cho quản gia bá bá mà, nên giờ có chút hoang mang.
"Không đưa cho Phúc bá thì đưa cho ai..." Nói đến đây, nàng ấy chợt nghĩ ra điều gì, trên mặt lộ ra nụ cười đầy ẩn ý: "Tiểu thư, chẳng lẽ người muốn tặng cho Bùi hộ vệ?"
Trước đó đúng là Ngọc Kiều có ý định tặng cho Bùi Cương. Nàng cho rằng mình có ý định đó chẳng qua là thói quen đối tốt với Bùi Cương mà thôi, nhưng sao nghe câu này từ miệng Tang Tang nói ra, nàng lại thấy có chút không đúng?
Mặc kệ trong đầu Tang Tang đang nghĩ gì, Ngọc Kiều đưa tay ra: "Đưa đây cho ta."
Trong lòng Tang Tang càng chắc mẩm chủ tử muốn tự tay tặng cho Bùi hộ vệ, bèn cười tủm tỉm đưa cho nàng.
Tuy trước đó Lão gia có nhốt Bùi hộ vệ mấy ngày, nhưng từ khi giữ Bùi hộ vệ bên mình thì lại trọng dụng hắn ra mặt. Đám hạ nhân vốn giỏi nhìn mặt đoán ý và đoán tâm tư chủ tử, thấy Bùi Cương bỗng nhiên được trọng dụng, trong lòng ai nấy đều nảy sinh nhiều suy đoán.
Dù suy đoán thế nào thì họ cũng đều biết thân phận sau này của Bùi hộ vệ chắc chắn không chỉ dừng lại ở một hộ vệ bình thường.
Ngọc Kiều cầm lấy đôi găng tay bông, đứng dậy. Nàng đi đến bên tủ, mở ngăn kéo ra, ném thẳng đôi găng tay vào trong đó. Nghĩ đến Bùi Cương lại thấy bực mình vô cớ, nàng nói: "Ta chẳng cho ai cả, cứ cất đi thôi."