Vào đến nhã gian, Ngọc Hằng ấn Bùi Cương ngồi xuống ghế, cười đầy ẩn ý: "Trước khi người đến, tặng cho Bùi huynh đệ hai món đồ tốt, thứ nhất đảm bảo lát nữa ngươi không bị mất mặt, thứ hai đảm bảo ngươi một đêm kim thương bất đảo*."
(*) Cách nói ẩn dụ để chỉ khả năng duy trì sự cương cứng lâu dài và bền bỉ của nam giới trong chuyện chăn gối.
Bùi Cương khẽ nhíu mày: "Kim thương bất đảo?"
Lúc này có người bưng một bình rượu lên, Ngọc Hằng đón lấy, rót vào chén rượu trước mặt Bùi Cương, nói: "Đây là rượu ngon, cũng là thứ đồ tốt giúp ngươi kim thương bất đảo đấy!"
"Rượu ngâm hổ tiên*, chẳng phải là đồ tốt sao!
(*) Rượu ngâm thứ đó của hổ đực. Trong các quan niệm dân gian cũ, người ta tin rằng những thứ này giúp bổ thận, tráng dương và tăng cường sinh lực cho nam giới.
Bùi Cương lạnh lùng liếc nhìn thứ chất lỏng màu vàng kia, nói: "Ta chưa bao giờ uống rượu."Ngọc Hằng bưng chén rượu lên, nhét vào tay hắn, khuyên nhủ: "Nếu ngươi uống hết chén này, ta sẽ truyền thụ cho ngươi bí kíp dỗ dành nữ nhân vui vẻ, chỉ một chén thôi, một chén!"
Nếu hắn không uống, Ngọc Hằng sợ tối nay hắn sẽ làm trò cười. Dù sao cũng là người do mình dẫn đến, nếu lần đầu tiên chưa được mấy hiệp đã "xìu", sau này người bị cười chê vẫn là chính mình.
Bùi Cương liếc nhìn Ngọc Hằng, cuối cùng vẫn cầm lấy chén rượu, cảnh giác đưa lên mũi ngửi. Khi không ngửi thấy mùi gì khác lạ, hắn đã ngửa cổ uống cạn một hơi.
Thấy hắn đã uống rượu, Ngọc Hằng bèn móc từ trong ngực áo ra một cuốn sách nhỏ, đưa cho hắn. Hắn ta nháy mắt ra hiệu: "Nếu có chỗ nào không hiểu thì cứ hỏi ta."
Bùi Cương nhíu mày nghe lời Ngọc Hằng nói, lại nhìn sắc mặt hắn ta, bỗng nảy sinh ý định muốn đánh cho hắn ta một trận, nhưng rồi vẫn cố kìm nén lại. Hắn đặt chén rượu xuống, cầm lấy cuốn sách nhỏ kia.
Bùi Cương chỉ là không hiểu chuyện phong nguyệt, chứ không phải kẻ ngốc. Lật trang đầu tiên, có thể hắn chưa hiểu, nhưng xem tiếp vài trang nữa thì bắt đầu lờ mờ hiểu ra.
Mỗi trang đều vẽ hình một nam một nữ, tư thế tuy khác nhau, nhưng điểm chung là đều không mảnh vải che thân.
Thứ nam nhân có, hắn cũng có. Thứ nữ nhân có...
Ánh mắt hắn dừng lại ở bộ ngực của nữ tử trong tranh, không hiểu sao lại nhớ đến ngày Ngọc Kiều gặp nạn, khi hắn cõng nàng từ dưới hố lên, tấm lưng hắn đã cảm nhận được sự mềm mại đến lạ thường.
“Chủ tử cũng giống như trong cuốn sách này sao...?”
Yết hầu Bùi Cương bất giác chuyển động lên xuống.
"Bùi huynh đệ, có phải xem đến mức nhiệt huyết sôi trào rồi không? Ta nói cho ngươi biết, lát nữa ngươi cứ làm theo các bước trong tranh..."
Chưa đợi Ngọc Hằng nói hết câu, Bùi Cương bất ngờ gập mạnh cuốn sách lại, tiếng động lớn khiến Ngọc Hằng ngồi bên cạnh giật nảy mình.
Bùi Cương quay sang nhìn Ngọc Hằng, đôi mắt đen kịt, ánh nhìn khiến sống lưng Ngọc Hằng lạnh toát.
Giọng hắn vừa lạnh vừa trầm cất lên: "Đây là nơi nào?"
Ngọc Hằng nhìn gương mặt đen sì của Bùi Cương, không hiểu sao bỗng nảy sinh một nỗi sợ hãi. Rõ ràng tháng trước khi đánh hắn, hắn còn chưa có cái khí thế áp bức khiến người ta không dám thở mạnh như thế này.
Chẳng lẽ vì gần đây thân phận thay đổi nên được chiều hư rồi?
Tuy trong lòng có chút muốn hung hăng lấy lại thể diện, nhưng vừa nghĩ đến đống bạc trắng lóa, hắn ta lại nhe răng cười: "Bùi huynh đệ kiến thức hạn hẹp, không biết cũng là chuyện bình thường..."
Lời còn chưa dứt, cửa nhã gian bị gõ nhẹ, vọng vào giọng nói cố tình làm ra vẻ nũng nịu của tú bà: "Ngọc gia, các cô nương đến rồi."
Đôi mắt Ngọc Hằng sáng rực lên, vội nói: "Mau vào đi, mau vào đi!"
Cửa mở ra, một mùi hương phấn nồng nặc ùa vào.
Sự cảnh giác được tôi luyện qua nhiều năm khiến thị giác, thính giác và khứu giác của Bùi Cương nhạy bén hơn người thường rất nhiều. Vì vậy mùi hương nồng nặc này khiến hắn cực kỳ khó chịu, mày nhíu chặt lại.