Trong sảnh bỗng chốc im phăng phắc, không khí lạnh đi mấy phần. Tiền Kim Xán dường như cảm nhận được có gì đó không ổn, tiểu cô nương mặt tròn bên cạnh hắn ta nhăn nhó, cẩn thận kéo tay áo hắn ta, nhỏ giọng nhắc nhở: "Thất ca ca, huynh nói sai rồi."
Nghe vậy, Tiền Kim Xán ngẫm lại lời mình vừa nói, sắc mặt cũng đột ngột biến đổi.
Thực ra Ngọc Kiều biết Tiền Kim Xán lỡ lời, nhưng mấy ngày nay nàng đang không vui. Dù có thư tình của Bùi Cương nhưng nàng vẫn muốn xả giận một chút. Để cố ý dọa Tiểu Tiền thiếu gia này, nàng sầm mặt xuống.
Ngọc Kiều: "Ngươi vừa nói gì, ta nghe không rõ, nói lại lần nữa xem."
Biết mình lỡ lời, Tiền Kim Xán hoảng hốt, vội vàng giải thích: "Không, không không, ý ta là sư nương cô đơn, ta đến bầu bạn... À không, là sư nương cô đơn... Phì phì phì!"
Có lẽ vì trong đầu toàn là hình ảnh Bùi Cương chặt tay người như chặt củ cải trắng nên hắn ta càng nói càng loạn, nói một hồi vẫn chẳng đâu vào đâu.
Tiền bát tiểu cô nương bên cạnh bất lực thở dài, giải thích thay thất ca của mình: "Ý thất ca ca của ta là lo sư phụ không có nhà, sư nương ở trong phủ buồn chán nên đặc biệt đưa ta đến phụng bồi sư nương giải khuây."
Được tiểu muội giải vây, Tiền Kim Xán gật đầu lia lịa: "Đúng đúng đúng, ta có ý đó đấy. Vừa nãy ta lỡ mồm nói bậy thôi, sư nương đừng nói với sư phụ nhé!"
Ngọc Kiều cười cười, ánh mắt quét qua mọi người trong sảnh một lượt, sau đó mới chậm rãi nói: "Ta có thể không nói, nhưng ngươi thử hỏi bọn họ xem có nói không."
Trong phòng ngoài Ngọc Kiều và hai huynh muội Tiền gia còn có năm hạ nhân của Ngọc gia.
Tiền Kim Xán càng lo sốt vó.
Ngọc Kiều ngồi xuống ghế bên cạnh, tỳ nữ rót trà nóng dâng lên.
Nàng bưng chén trà, khẽ đậy nắp, cố ý dùng giọng điệu không nhanh không chậm nói: "Trước đây Bùi Cương từng nói, nếu ta cười với nam nhân khác, hắn sẽ móc mắt kẻ đó ra."
Sau đó nàng ung dung nhấp một ngụm trà, ánh mắt chứa chan ý cười, thong dong đến mức khiến người ta rùng mình.
Dù sao cũng từng chứng kiến dáng vẻ hung tàn nhất của Bùi Cương nên nghe Ngọc Kiều nói vậy, mặt Tiền Kim Xán trắng bệch không còn giọt máu.
Thấy ca ca mình bị dọa sợ đến mức này, dù chưa gặp vị Bùi sư phụ kia bao giờ, Tiền bát tiểu cô nương cũng cảm thấy người này đáng sợ vô cùng, không biết vị sư nương xinh đẹp trước mặt này thích Bùi sư phụ ở điểm gì.
Hay là vị đại tiểu thư Ngọc gia này còn đáng sợ hơn cả Bùi sư phụ?
Nghĩ đến đây, Tiền bát tiểu cô nương nhìn Ngọc Kiều với ánh mắt có phần e dè. Do dự một chút, nàng ta rụt rè gọi: "Ngọc Kiều sư nương..."
Vừa nghe xưng hô này, Ngọc Kiều vội giơ tay ngăn lại: "Gọi ta là..." Ngập ngừng một chút, thấy nàng ta nhỏ tuổi hơn mình, bèn nói: "Cứ gọi là Ngọc Kiều tỷ tỷ đi."
Tiền bát tiểu cô nương vội đổi giọng: "Ngọc Kiều tỷ tỷ có thể đừng dọa thất ca ca của ta nữa được không, thất ca ca ta nhát gan lắm, bị dọa sợ quá tối về sẽ gặp ác mộng đấy."
Tiền Kim Xán vốn sĩ diện, lúc này cũng gật đầu như giã tỏi, xem ra Bùi Cương trong lòng hắn ta quả thực có sức nặng đáng sợ không nhỏ.
Ngọc Kiều thầm nghĩ, Bùi Cương đâu có đáng sợ như hắn ta nghĩ, nhưng nghĩ lại Bùi Cương chỉ hòa nhã trước mặt nàng, còn trước mặt người khác vẫn là kẻ ít nói mặt lạnh như tiền.
Cũng không nỡ dọa cục vàng của Tiền gia sợ chết khiếp thật, Ngọc Kiều cười rạng rỡ: "Thôi được rồi, lời ngươi vừa nói, ta sẽ không nói với Bùi Cương, bọn họ cũng sẽ không nói đâu."
Nhìn nụ cười rạng rỡ động lòng người của Ngọc Kiều, Tiền Kim Xán lại mếu máo: "Nếu vậy thì sư nương đừng cười với ta nữa!"
Mọi người trong phòng nhìn hắn ta bằng ánh mắt đáng thương.
Còn Ngọc Kiều bật cười "phụt" một tiếng, càng cười vui vẻ hơn.
Tiền Kim Xán tuyệt vọng nghĩ, sư phụ hắn ta nhất định sẽ lột da rút gân hắn ta mất thôi.
Cười một lúc lâu Ngọc Kiều mới bình tĩnh lại, uống ngụm trà nhuận giọng rồi nhìn Tiền Kim Xán: "Bùi Cương đâu có vô lý như thế, nếu hắn dám tùy tiện móc mắt người ta thì đã bị quan phủ bắt từ lâu rồi. Hơn nữa vừa nãy ta cũng chỉ đùa với ngươi thôi, ngươi hoảng hốt cái gì chứ?"
Nghe vậy Tiền Kim Xán thở phào nhẹ nhõm. Chân mềm nhũn đứng không vững, hắn ta bám vào bàn ngồi xuống ghế bên cạnh.
Ngọc Kiều dặn dò tỳ nữ: "Mau rót chén trà nóng cho Tiểu Tiền thiếu gia để trấn an tinh thần."
Uống trà xong Tiền Kim Xán mới hoàn hồn, nói: "Không biết chuyến đi này sư phụ có tìm được người thân không nữa."
Với bên ngoài, Bùi Cương lấy cớ có tin tức về thân thế nên rời Dung Thành đến Kim Đô tìm hiểu, nhưng vì lo Ngọc lão gia biết chuyện sẽ không vui nên giấu người của tiệm gạo Ngọc gia, nói là đi nơi khác thu mua lương thực.
Thực thực hư hư mới khiến người ta khó phân biệt thật giả.
Ngọc Kiều mỉm cười: "Tìm được thì tốt, không tìm được cũng chẳng sao, dù gì sau này ta cũng là người nhà của hắn."
Hạ nhân Ngọc gia đều đang tính toán xem có nên bẩm báo nguyên văn lời này của chủ tử cho Bùi cô gia biết để kiếm chút tiền thưởng không. Cả Ngọc gia ai cũng biết Bùi cô gia không để tâm đến người không liên quan, nhưng chuyện liên quan đến tiểu thư thì coi trọng hơn cả mạng sống của mình.
Ngoài người dân Hoài Châu ra, người Ngọc gia cũng từng nghi ngờ Bùi Cương ở rể vì gia sản Ngọc gia, nhưng sau khi chứng kiến cách Bùi cô gia đối xử với tiểu thư, sự nghi ngờ đó đã tan biến sạch sẽ.
Bùi cô gia nhìn thì lạnh lùng vô tình nhưng lại cưng chiều một người vô điều kiện, khiến người ngoài nhìn vào cũng thấy tan chảy cõi lòng.
"Không biết bao giờ sư nương và sư phụ thành thân?" Lần này Tiền Kim Xán suy nghĩ kỹ càng rồi mới dám mở miệng.
Ngọc Kiều khẽ đậy nắp chén trà, ngẫm nghĩ một chút. Bùi Cương đi U Châu về cũng gần một tháng, sau đó về Hoài Châu ăn Tết, thành thân đương nhiên cần chuẩn bị rất nhiều thứ, tính ra thì...
"Chắc khoảng tháng hai hoặc tháng ba sang năm." Nhắc đến chuyện cưới xin, Ngọc Kiều không hề ngượng ngùng chút nào.
Nói đến thành thân, trước đây Ngọc Kiều cũng không nghĩ sẽ nhanh như vậy, nhưng xa nhau mấy ngày nay, nàng càng nhớ Bùi Cương da diết. Nghĩ đi nghĩ lại, nàng bỗng thấy thành thân cũng chẳng có gì không tốt, hai người có thể danh chính ngôn thuận ở bên nhau. Ở cùng nhau quá một tuần trà, Ngô quản sự cũng sẽ không la lối om sòm nữa.
Nhưng không biết chính xác ngày nào Bùi Cương về, đây mới là điều khó chịu nhất.
Ngày thứ ba, ngày thứ tư, ngày thứ năm...
Ngày nào Ngọc Kiều cũng đếm ngày Bùi Cương đi và tính ngày hắn về.
Khoảng một tháng trôi qua. Đã là đầu tháng Chạp, từ Dung Thành đến U Châu mất khoảng hơn nửa tháng, nếu hắn vừa thu mua lương thực vừa đi đường thì chắc giờ cũng đến U Châu rồi.
Lúc này ở nơi cách xa ngàn dặm, Bùi Cương vừa vận chuyển lương thực đến U Châu. Vì hắn đi đường bộ, còn Tiền gia đi đường thủy, dù hắn vừa đi vừa thu mua lương thực nhưng thời gian đến nơi cũng chỉ chênh lệch chưa đến năm ngày.
Số lương thực nhờ Tiền gia vận chuyển trước đó được chia làm hai đợt gửi đến U Châu và Kinh Châu. Vì nạn châu chấu ở U Châu nghiêm trọng hơn nên Bùi Cương chuyển số lương thực thu mua được đến U Châu.
Trước đây ở Hoài Châu hay Dung Thành, tin tức về nạn châu chấu ở U Châu và Kinh Châu chỉ là những lời đồn đại vụn vặt, đến U Châu rồi Bùi Cương mới biết nạn châu chấu mùa thu vừa qua ở hai nơi này nghiêm trọng đến mức nào.
Vì hạn hán cả năm, lương thực vụ xuân của người dân chỉ đủ cầm cự đến mùa thu. Vốn trông chờ vào vụ thu hoạch mùa thu, kết quả chưa đến ngày thu hoạch đã gặp phải nạn châu chấu mười năm mới có một lần. Triều đình cũng gặp khó khăn, kho lương trống rỗng, lúc này chắc cũng đang thu mua lương thực trên cả nước để gửi đến U Châu và Kinh Châu.
Nhưng giờ đã vào đông, triều đình vẫn chưa mở kho lương, rất nhiều người dân đã lâm vào cảnh cùng đường mạt lộ, không còn hạt gạo nào.
Người dân U Châu ai nấy đều ủ rũ, đa phần đều xanh xao vàng vọt. U Châu Thứ sử cũng lo đến bạc cả đầu, đang lúc bế tắc thì nghe tin Ngọc gia, phú hộ đứng đầu Hoài Châu sai người mang lương thực đến cứu trợ. Tuy số lương thực đó không đủ giải quyết nạn đói nhưng chắt chiu cũng cầm cự được khoảng mười ngày, ít nhất cũng có thể cầm cự thêm một thời gian trong lúc chờ triều đình mở kho phát lương.
Mấy ngày sau lại nghe tin vị cô gia ở rể của Ngọc gia lại mang đến một đợt lương thực nữa, U Châu Thứ sử bèn nói muốn đích thân gặp người của Ngọc gia.
Sau thiên tai này, số người ở U Châu và các vùng lân cận chủ động giúp đỡ rất ít, phải uy hiếp dụ dỗ mới có người quyên góp, không ngờ Ngọc gia ở Hoài Châu xa xôi ngàn dặm lại tích cực như vậy, quả thực khiến người ta bất ngờ.
Bùi Cương được mời vào phủ Thứ sử U Châu, ngồi đợi U Châu Thứ sử.
U Châu Thứ sử vội vàng chạy đến, thấy trong sảnh có một nam tử mặc hắc bào, khoác áo choàng sẫm màu đang ngồi. Dù chỉ nhìn nghiêng, vẻ trầm ổn vẫn không giấu được khí thế mạnh mẽ.
U Châu Thứ sử vốn tưởng người làm ăn buôn bán chắc chắn sẽ yếu ớt như thư sinh, ít nhiều cũng có chút vẻ con buôn, nhưng vị cô gia Ngọc gia này lại chẳng giống thương nhân chút nào, càng không giống người chịu ở rể.
Bùi Cương dường như cảm nhận được, bèn đứng dậy nhìn ra ngoài sảnh. Thấy U Châu Thứ sử, hắn chắp tay hành lễ với ông ta đang đứng ở cửa.
"Tại hạ là Bùi Cương, Ngọc gia chi tế* ở Hoài Châu, phụng mệnh nhạc phụ hộ tống lương thực đến U Châu."
(*) Con rể Ngọc gia.
Khoảnh khắc nhìn thấy chính diện Bùi Cương, U Châu Thứ sử hơi sững sờ, sau đó mới bước vào sảnh, bảo hắn không cần đa lễ.
"Lần này Ngọc gia gửi lương thực đến, quả thực là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết!" Vì giải quyết được vấn đề trước mắt, U Châu Thứ sử cười tươi rói, tâm trạng rất tốt.
Bùi Cương cung kính nói: "Nhạc phụ từng nói tuy ông ấy là thương nhân nhưng quốc gia gặp nạn, chúng ta cũng nên dốc sức giúp đỡ."
"Tốt, tốt!" U Châu Thứ sử liên tục nói hai chữ tốt, cười nói: "Ngọc gia có tấm lòng ưu quốc ưu dân, chia sẻ nỗi lo với triều đình như vậy, ta nhất định sẽ bẩm báo sự thật lên triều đình, tâu với Thánh thượng."
Lời U Châu Thứ sử nói cũng chính là mục đích chuyến đi này của Bùi Cương và việc Ngọc Thịnh trù bị lương thực.
Không cần bất kỳ ban thưởng nào, chỉ cần một lời khen ngợi là đủ. Lời khen ngợi này dù thế nào cũng khiến Tổng binh Hoài Châu Ngô Duy phải kiêng dè. Sau này Ngọc gia tiếp tục quyên góp cho triều đình, nếu Ngô Duy không muốn triều đình chú ý quá nhiều đến hắn ta thì sẽ không động đến Ngọc gia.
"Lần này đến U Châu, ta sẽ sai người sắp xếp chỗ ở cho ngươi, ở lại thêm vài ngày nhé."
Bùi Cương lại nói: "Vì vị hôn thê ở nhà đang mong ngóng ta về nên ngày mai ta sẽ lên đường trở về."
U Châu Thứ sử sững sờ: "Nhanh vậy sao?"
Bùi Cương cụp mắt: "Ta cũng rất nhớ vị hôn thê ở nhà."
Hiểu rằng người trẻ tuổi tình cảm đang mặn nồng, U Châu Thứ sử cười thấu hiểu, đáp: "Được, ngày mai ta sẽ đích thân tiễn ngươi!"
Bùi Cương cung kính hành lễ: "Đa tạ đại nhân."
Lúc cáo từ, U Châu Thứ sử nhìn chằm chằm khuôn mặt Bùi Cương với ánh mắt dò xét, hỏi: "Không biết Bùi tiểu huynh đệ là người ở đâu?"
Dù sao cũng không phải người quen biết, không cần phải khai báo hết, Bùi Cương đáp: "Người Hoài Châu."
U Châu Thứ sử gật đầu, suy nghĩ một chút rồi cười nói: "Ta chỉ thấy Bùi tiểu huynh đệ không giống người miền Nam, ngược lại giống người miền Bắc chúng ta hơn nên mới hỏi vậy thôi, đừng để ý."
Sau đó ông ta gọi quản sự trong phủ tiễn khách.
Nhìn bóng lưng Bùi Cương rời đi, trong mắt U Châu Thứ sử hiện lên vẻ nghi hoặc, lẩm bẩm một mình: "Trông quen quen thế nào ấy."