Bùi Cương im lặng một chút, vẫn làm theo lời Ngọc Kiều: "Từ nay đến chết nô tài tuyệt đối sẽ không bắt nạt tiểu thư, nếu có làm trái sẽ chết không tử tế, vĩnh viễn không được siêu sinh."
Ngọc Kiều chần chừ một lúc lâu mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nếu hiện tại hắn thật sự muốn làm gì nàng, thì cần gì phải thề độc như vậy?
Tâm trạng dịu đi đôi chút, không gian nhất thời yên tĩnh trở lại. Hố nhỏ hẹp, dù Ngọc Kiều dựa vào vách hố thì khoảng cách với Bùi Cương cũng chỉ nửa người, nàng dần dần dường như nghe thấy cả tiếng thở của hắn, ngay cả nhiệt độ trong hố cũng ấm lên, khiến nàng cảm thấy hơi khô nóng.
Không chịu nổi bầu không khí này, nàng đành tìm chuyện để hỏi: "Tuy ta sợ, nhưng ngươi vốn có thể đợi ở trên, tại sao cứ phải xuống đây?"
Giọng điệu của Ngọc Kiều đã bình tĩnh hơn nhiều. Tuy chưa hoàn toàn thả lỏng, nhưng không còn hoảng loạn bất an như vừa rồi.
"Là sự báo đáp nên làm." Giọng Bùi Cương trầm xuống rất nhiều.
"Sự báo đáp nên làm?"
"Từ khi nô tài có ký ức đến nay, chưa từng được ăn đồ nóng, chưa từng được ở nơi sạch sẽ, cũng chưa từng được thôi lo lắng bản thân sẽ trở thành đối tượng bị săn giết tiếp theo. Nhưng từ khi vào Ngọc phủ, được nếm đồ ăn nóng, ở nơi sạch sẽ, không cần lo lắng ngủ say rồi bị người ta giết, những thứ này đều là tiểu thư ban cho, nô tài có dùng mạng để trả cũng không quá đáng."
Giọng nói trầm thấp của Bùi Cương như dòng nước ngầm miên man không dứt, từ từ rót vào tai nàng, khi Ngọc Kiều nghe đến câu chưa từng được ăn đồ nóng, không hiểu sao trong lòng nảy sinh một tia đồng cảm, nghe hắn nói tiếp lại càng cảm thấy hắn thật đáng thương.
Nàng chỉ biết Bùi Cương ở trường săn mười năm, nhưng chưa từng nghĩ xem hắn sống những ngày tháng đó thế nào. Bản thân từ nhỏ sống trong nhung lụa, chưa từng lo cái ăn cái mặc, giờ nghe hắn nói những lời này, trong lòng có chút khó chịu.
Nếu hắn thật sự như lời thề sẽ không bắt nạt nàng, vậy thì sau này nàng sẽ thật lòng đối tốt với hắn hơn.
"Hôm ta điều ngươi rời khỏi nội viện, tại sao ngươi bỗng nhiên khen ta đẹp?" Ngọc Kiều cảm thấy không hỏi cho rõ thì vẫn sẽ sợ.
Bùi Cương lại im lặng một lát, rồi thành thật đáp: "Nô tài ở trường săn mười năm, cho đến ngày bị đưa đến chợ đen, chưa từng thấy ai có nụ cười thuần khiết và rạng rỡ như tiểu thư, nô tài thích nhìn tiểu thư cười, rất đẹp."
Ngọc Kiều ngẩn ngơ nhìn cái bóng đen cao lớn của Bùi Cương, nhất thời không biết nên nói gì.
Nàng muốn hỏi hắn đã cảm kích và kính trọng nàng như vậy, tại sao sau này lại bắt nạt nàng như thế? Nhưng nghĩ lại những cảnh trong mơ, nàng lại nghi ngờ có phải vì từng đánh roi hắn, lại thường xuyên bắt nạt hắn, bắt nạt quá đáng nên mới khiến hắn từ biết ơn chuyển thành oán hận hay không?
Nếu bây giờ nàng thật lòng đối tốt với hắn, liệu sau này hắn có không bắt nạt nàng như trong mơ nữa không?
Ngọc Kiều cảm thấy kế này khả thi, bèn nói: "Nếu ngươi có thể đảm bảo từ nay về sau không bắt nạt ta, ta sẽ đối xử thật tốt với ngươi."
Không phải vì biết thân phận tương lai của hắn mà đối tốt, chỉ đơn thuần là đối tốt với hắn thôi.
Trời đã tối đen, phía xa lại vang lên tiếng sói tru, Ngọc Kiều sợ đến mức hai chân run rẩy, cái chân bị trẹo càng đau hơn.
Vì không còn sợ Bùi Cương như trước nữa, nàng lí nhí nói: "Ngươi lại gần đây chút đi, tối quá, ta hơi sợ."
Bùi Cương đã đứng yên rất lâu, bước hai bước về phía Ngọc Kiều, dừng lại bên cạnh nàng.
Tuy không chạm vào nhau, nhưng hơi nóng trên người hắn vẫn xuyên qua lớp y phục phả lên da thịt Ngọc Kiều, trong đầu nàng không đúng lúc lại hiện lên những hình ảnh triền miên của hai người, người nóng ran, mặt cũng đỏ bừng, ngay cả hơi thở cũng trở nên nặng nề.
Nhất thời miệng đắng lưỡi khô.