Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 15.2

Trước Sau

break

Có lẽ vì sự chú ý đều dồn vào việc săn bắn nên nàng hoàn toàn không để ý thấy Bùi Cương cũng đã đến.

Đi cùng ngoài Thẩm, Tần hai hộ vệ ra còn có bốn hộ vệ của ngoại viện. Tuy trước đó Ngọc Kiều đã điều người đi, nhưng vì hai hôm trước nàng lại đi tìm Bùi Cương, nên quản sự cảm thấy đối phương vẫn chưa thất sủng, bèn tự ý đưa tên hắn vào danh sách hộ tống.

Vì vào rừng săn bắn, người đi theo bên cạnh Ngọc Kiều là Thẩm, Tần hai hộ vệ nên nàng càng không để ý đến Bùi Cương đang đi theo sau xe ngựa.

Ánh mắt Bùi Cương dán chặt vào Ngọc Kiều đang cưỡi trên lưng ngựa, nàng đã bớt đi vẻ phô trương, thay bộ hồng y thường ngày bằng một bộ tử y*.

(*) Y phục màu tím.

Khóe miệng hắn bất giác hiện lên một nụ cười như có như không.

Độc nữ của Ngọc gia là mỹ nhân nổi tiếng ở Hoài Châu, tuy Ngọc Kiều đã bớt phô trương nhưng vốn dĩ nàng vẫn luôn kiều diễm, lại thêm nụ cười rạng rỡ trên môi nên thường hay thu hút sự chú ý của rất nhiều người.

Những nam tử xung quanh Ngọc Kiều, ánh mắt luôn vô tình hay hữu ý liếc nhìn nàng, nàng cũng chẳng mấy để tâm.

Nàng không để tâm nhưng Bùi Cương lại để tâm. Khóe miệng hắn mím chặt, ánh mắt càng thêm thâm trầm.

Hắn khẽ siết chặt nắm tay, trong lòng dâng lên nỗi phiền muộn không rõ nguyên do.

Gần hoàng hôn, những người đi săn lần lượt mang theo chiến lợi phẩm trở về nơi tập trung.

Bùi Cương canh giữ bên cạnh xe ngựa mãi vẫn chưa thấy Ngọc Kiều trở về, hắn khẽ nhíu mày nhìn vào trong rừng.

Bỗng nhiên nơi tập trung ồn ào hẳn lên, dường như có người săn được một con sói đơn độc bị lạc đàn.

Xưa nay sói chủ yếu sống theo bầy đàn, sói đơn độc xuất hiện, ắt có bầy sói.

Dường như Bùi Cương không thể ngồi yên được nữa, hắn rảo bước đi đến bên con ngựa cưỡi đến hôm nay, tung người nhảy lên lưng ngựa.

Hắn cưỡi ngựa đến bên cạnh bạch y nam tử lúc nãy nói chuyện với Ngọc Kiều, nhân lúc đối phương chưa chú ý, trực tiếp giật lấy cây cung dài và ống tên treo trên ngựa của đối phương, nói một câu: "Cho ta mượn, lát nữa trả ngươi."

Gió mạnh lướt qua, đợi đến khi Mạc Tử Ngôn phản ứng lại thì người lấy cung tên của hắn đã phi ngựa lao vào rừng trong nháy mắt.

Người bên cạnh kinh ngạc hỏi: "Người đó là ai, chuyện gì vậy?"

Mạc Tử Ngôn đứng bên cạnh ngựa nhìn theo bóng lưng đã khuất, ngẩn người một lúc lâu mới thẫn thờ nói: "Mũi tên đó của ta chưa khai phong*..."

(*) Mũi tên chưa khai phong là chưa có đầu nhọn ra, chưa có sát thương.

"Người đâu, cứu mạng!"

Ngọc Kiều kêu cứu về phía miệng hang phía trên, kêu gào hồi lâu mà chẳng thấy ai đáp lại một tiếng.

Kêu đến mức kiệt sức, Ngọc Kiều bực bội vỗ vỗ vào đầu mình.

Sao nàng lại ngốc nghếch đến thế chứ!

Vậy mà lại rơi xuống hố!

Lúc nãy Ngọc Kiều đuổi theo một con hươu sao, nhưng không biết thế nào lại lạc mất hai hộ vệ, đợi đến khi phản ứng lại thì nàng cũng chẳng biết bản thân đang ở chỗ nào.

Đúng lúc này, nàng nhìn thấy một con thỏ rừng đang nằm dưới một tảng đá lớn, vốn dĩ đã giương cung nhắm bắn rồi, nhưng nhất thời không nỡ nên lại hạ cung tên xuống. Nàng rón rén xuống ngựa, lén lút đi tới, định bắt sống nó.

Ai ngờ con thỏ đó lại xấu tính thế! Nó lại nằm ngay cạnh cái miệng hố bị cỏ dại và cành khô che khuất!

Thỏ thì không bắt được, người thì lại không cẩn thận lăn xuống cái hố tự nhiên này.

Cái hố này nằm nghiêng, miệng hố lại nhỏ hẹp, chỗ rộng nhất cũng chỉ cỡ một cánh tay. Hai bên hẹp, một bên lại là vách đá dựng đứng, nếu muốn leo ra ngoài thì nhất định phải leo lên từ sườn dốc vừa trượt xuống. Nhưng sườn dốc cao gấp đôi người Ngọc Kiều, làm sao nàng leo lên nổi? Chưa kể lúc nãy lăn xuống nàng còn bị trẹo chân nữa.

Ngọc Kiều thầm nghĩ đợi khi nào ra ngoài được, nhất định sẽ ăn hết các món làm từ thỏ để báo thù!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc