Hôm nay Ngọc Kiều chọn một bộ váy áo màu vàng nhạt. Không phải nàng đã chán ghét sắc đỏ, mà bởi trong lòng trộm nghĩ, có lẽ Bùi Cương đã quá ấn tượng với dáng vẻ kiều diễm của nàng trong những bộ y phục rực lửa kia, vì thế, nàng quyết tâm thay đổi.
Ngẫm lại, sắc đỏ thực sự quá phô trương và chói mắt, vì thế mà từ Bùi Cương đến tên Tổng binh thô bỉ kia đều để mắt tới nàng. Để những ngày tháng sau này được yên ổn, y phục nên chọn màu trang nhã, tính tình cũng cần thu liễm, nhu mì hơn đôi chút.
Nàng còn đặc biệt phối thêm một chiếc quạt tròn, khẽ xoay nhẹ trên tay, cảm thấy bản thân quả thực có thêm vài phần khí chất tao nhã, dịu dàng của một khuê nữ đoan trang.
Chỉ tiếc là cảm giác ấy vừa mới nhen nhóm, Phúc Toàn đã hớt hải chạy tới báo tin Thẩm Hoành Kính lại chặn đường Bùi Cương. Mấy phần khí chất tao nhã kia lập tức tan thành mây khói.
Nàng thầm rủa trong bụng. Đám người này bị làm sao vậy? Cứ kẻ trước người sau thay phiên nhau tìm Bùi Cương gây phiền phức. Bọn họ có biết vị đang đứng đó chính là sát thần, là Hoài Nam Vương tương lai mà cả thiên hạ không ai dám đắc tội hay không?
Cũng không biết trước khi nàng tới, Thẩm Hoành Kính đã nói gì với hắn, có buông lời nhục mạ hay làm khó dễ hắn không?
Nghĩ đến đây, nàng dùng quạt che nửa mặt, kín đáo ra hiệu cho Tang Tang. Tang Tang vốn là tâm phúc hiểu ý chủ tử nhất, lập tức gật đầu, bước chân chậm lại, lùi ra sau giữ chân Phúc Toàn.
Khi đã tạo được một khoảng cách an toàn, Ngọc Kiều mới thấp giọng hỏi Bùi Cương đang đi bên cạnh: "Ban nãy biểu ca ta đã nói gì với ngươi?"
Có lẽ do mấy ngày nay hắn luôn tỏ ra ngoan ngoãn, phục tùng, nên sự đề phòng của Ngọc Kiều cũng vơi đi ít nhiều. Hoặc là nàng đã dần quen với sự hiện diện của hắn, không còn cảm thấy toàn thân gượng gạo mỗi khi hắn đến gần.
Bùi Cương thành thật đáp: "Hỏi về quan hệ giữa nô tài và tiểu thư."
Ngọc Kiều khẽ nhíu mày: "Chỉ thế thôi sao?"
Bùi Cương gật đầu: "Phải."
Vốn dĩ khuôn mặt hắn vẫn lạnh băng không chút biểu cảm, nhưng chẳng biết nghĩ tới điều gì, hắn chợt cau mày, hỏi ngược lại: "Tiểu thư không thích Thẩm thiếu gia sao?"
Ngọc Kiều đang mong rũ sạch quan hệ với Thẩm Hoành Kính, không cần suy nghĩ đã buột miệng: "Đương nhiên là không thích!"
Đôi mày đang cau lại của Bùi Cương từ từ giãn ra, hắn lại hỏi: "Vậy tiểu thư ghét hắn ta à?"
"Trước kia cũng không đến nỗi nào, nhưng trải qua chuyện vừa rồi thì ghét cay ghét đắng..." Lời nói bỗng khựng lại. Tại sao hắn hỏi gì nàng cũng đáp, lại còn đáp nghiêm túc như vậy chứ?
Trong lúc Ngọc Kiều còn đang ngẩn ngơ, nàng không nhận ra ánh mắt Bùi Cương đã dần trở nên u tối, giọng nói trầm thấp mang theo hàn ý lạnh lẽo: "Nếu tiểu thư không muốn nhìn thấy Thẩm thiếu gia nữa, nô tài có cách khiến hắn ta biến mất không một tiếng động, cũng sẽ chẳng có ai nghi ngờ đến đầu nô tài."
Giọng nói trầm thấp, nhưng lời hắn thốt ra lại khiến người ta tê dại cả da đầu.
Ngọc Kiều sững sờ, bàn tay đang phe phẩy chiếc quạt tròn cũng cứng đờ giữa không trung. Nàng trừng mắt nhìn Bùi Cương, trong đáy mắt thoáng hiện sự kinh hãi. Có lẽ vì sợ tối nay Bùi Cương thực sự sẽ đi "giải quyết" người nọ trong im lặng, nàng hoảng hốt thốt lên: "Suy nghĩ này của ngươi quá nguy hiểm! Dù ta có ghét đến đâu cũng không đến mức muốn lấy mạng hắn ta!"
Bùi Cương nhíu mày, vẻ mặt đầy khó hiểu: "Hắn ta đã uy hiếp tiểu thư, vì sao không thể giết chứ?"
Ngọc Kiều nhìn sâu vào đôi mắt thâm trầm của hắn với vẻ không thể tin nổi. Nhưng khi nhận ra đôi mắt ấy không hề chứa đựng toan tính phức tạp, nàng khẽ ngẩn người.
Những ngày qua, nhất cử nhất động của hắn đều được báo lại cho nàng. Từ chuyện hắn trả tiền cho Phúc Toàn, đến việc hắn tự giác gánh nước chẻ củi giúp nhà bếp. Tất cả mọi chuyện đều khiến nàng cảm thấy khó hiểu. Nay nhìn thấy ánh mắt này, Ngọc Kiều bỗng vỡ lẽ.