Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 9.2

Trước Sau

break

Thẩm hộ vệ lắc lắc cổ tay vừa bị nắm, ánh mắt dò xét nhìn Bùi Cương một lúc lâu: "Tiểu thư nói ngươi có thể làm hộ vệ nhưng vẫn chưa tính, phải được lão gia đồng ý mới được."

Bùi Cương đứng thẳng người, không cúi đầu rũ mắt như khi đứng trước mặt Ngọc Kiều, ngược lại còn toát ra khí thế áp đảo người khác.

Giọng nói hắn không chút gợn sóng mà đáp lại lời Thẩm hộ vệ: "Tiểu thư nói được là được."

Giọng điệu tuy bình thản nhưng không hề do dự, như muốn nói rõ hắn chỉ nghe theo lời chủ tử, còn người khác nói gì hắn không quan tâm.

Thẩm hộ vệ im lặng một lát, sau đó cười khẩy một tiếng: "Hy vọng lúc lão gia khảo hạch ngươi, ngươi cũng cứng rắn được như bây giờ. Không nói nhiều nữa, đi theo ta, ta nói cho ngươi biết quy tắc."

"Mỗi lần tiểu thư ra ngoài, ít nhất cũng phải mang theo một hộ vệ. Ngươi chưa được lão gia bổ nhiệm, chưa tính là hộ vệ chính thức, nếu tiểu thư bảo ngươi đi cùng, ngươi hãy gọi ta hoặc Tần hộ vệ. Còn nữa, bình thường ta và Tần hộ vệ sẽ thay phiên trực ban ngày và ban đêm, ngày ngươi trực nhất định cũng sẽ có một người đi cùng..." Thẩm hộ vệ vừa nói vừa đi ra ngoài viện.

Hắn nói rất nhiều, nhưng đại ý dường như chỉ có một: Ngươi không đáng tin, ta không tin ngươi.

Bùi Cương im lặng không nói một lời, vẻ mặt cũng không thay đổi chút nào, dáng vẻ nghiêm túc này khiến không ai nhận ra thực chất hắn đang lơ đễnh.

Trong đầu Bùi Cương đang nghĩ đến cảnh tượng vừa nhìn thấy bên ngoài viện Xích Ngọc Tiểu Uyển lúc nãy.

Cảnh tượng chủ tử và vị hôn phu ở bên nhau.

Bùi Cương vào Ngọc phủ một năm trước, tất nhiên năm ngoái cũng từng gặp Thẩm Hoành Kính. Khi đó Ngọc Kiều luôn vây quanh hắn ta, trên mặt lúc nào cũng nở nụ cười.

Bùi Cương thích nhìn Ngọc Kiều cười, giống như lần đầu tiên nhìn thấy nàng ở chợ đen, nụ cười đầy trong trẻo và rạng rỡ. Tuy thích nàng cười, nhưng hắn lại không thích nhìn nàng cười với Thẩm Hoành Kính.

Cảm giác khó chịu như mắc xương cá trong họng.

Vừa rồi nhìn thấy hai người ở bên nhau, dù không nhìn thấy biểu cảm của chủ tử, nhưng Bùi Cương vẫn có xúc động muốn giết Thẩm Hoành Kính diệt khẩu. Nhưng hắn biết rõ nơi này không phải trường săn nơi chết người cũng không ai quản, nếu hắn giết người, nơi này sẽ không còn chỗ dung thân cho hắn nữa.

Nếu muốn sống đường hoàng ở bên ngoài trường săn, hắn bắt buộc phải tuân thủ quy tắc của thế giới này.

"Điểm cuối cùng..." Thẩm hộ vệ bỗng dừng bước.

Bùi Cương cũng sực tỉnh, dừng lại theo.

Hai người dừng lại giữa sân.

Thẩm hộ vệ quay người nhìn Bùi Cương cao hơn mình một chút, giọng điệu nghiêm túc hơn hẳn lúc nãy: "Điểm cuối cùng, ta muốn thử thân thủ của ngươi..."

Lời vừa dứt, không hề báo trước, hắn tung nắm đấm về phía Bùi Cương.

Bùi Cương vốn nhạy bén, trong tích tắc đã giơ khuỷu tay đỡ cú đấm của Thẩm hộ vệ, sau đó cũng không khách khí tung quyền đáp trả.

Hai người bắt đầu giao đấu giữa sân, lập tức thu hút sự chú ý của rất nhiều người, có tỳ nữ vội vàng chạy đi bẩm báo với Ngọc Kiều.

Nàng vừa về phòng uống được hai chén trà, bỗng nghe tỳ nữ báo Thẩm hộ vệ và Bùi Cương đánh nhau, trong lòng lo lắng vết thương cũ của hắn bị rách, vội đặt chén xuống chạy ra ngoài.

Hai người trong sân đang đánh nhau kịch liệt, Ngọc Kiều vốn lo lắng cho cục vàng cục bạc của mình bị thương, nhưng ra đến nơi nhìn thấy cảnh tượng giao đấu, nàng lại cảm thấy sự lo lắng của bản thân có vẻ hơi thừa thãi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc