Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 91.1: Tên gọi nhũ danh.

Trước Sau

break

Ngọc Thịnh đón tiểu ngoại tôn chào đời, lòng vui khấp khởi ban thưởng khắp nơi. Chẳng những hạ nhân tại biệt viện Vũ Châu, mà gia đinh phủ Hoài Châu cùng phu phen thương hành đều có phần.

Tên chính của hài tử vẫn chưa định đoạt, Ngọc Kiều bèn đặt trước một nhũ danh, gọi là Tiểu Đoàn Nhi.

Quả đúng như lời Ngọc phu nhân từng nói. Vài ngày trôi qua, khuôn mặt nhỏ nhắn chẳng còn đỏ hỏn nhăn nheo, mà trắng trẻo mịn màng tựa một nắm bột tròn, cũng vì lẽ đó Ngọc Kiều mới gọi con là Tiểu Đoàn Nhi.

Nhũ mẫu bế Tiểu Đoàn Nhi đặt lên giường Ngọc Kiều. Hài tử hiếm hoi thức giấc, đôi mắt lim dim nửa đóng nửa mở, khẽ cựa quậy tay chân nhỏ xíu trên giường.

Ngắm Tiểu Đoàn Nhi trắng trẻo mịn màng, lòng Ngọc Kiều vừa vui vẻ lại vừa thấy diệu kỳ. Nếu chẳng phải chính mình mang nặng đẻ đau, nàng thật không dám tin sinh linh mềm mại nhỏ bé này lại chui ra từ bụng mình.

Ngọc Kiều chốc chốc lại vươn ngón tay, khẽ khàng chọc vào gò má phúng phính, rồi lại nhẹ nhàng nắn bóp tay chân nhỏ xíu của con, đùa nghịch vô cùng vui vẻ.

Đang lúc trêu đùa, Tiểu Đoàn Nhi dường như vui vẻ ê a vài tiếng, nghe âm thanh mềm mại ấy, cả trái tim Ngọc Kiều thoắt cái mềm nhũn tựa dòng nước ngọt ngào.

Phía bên này, mấy ngày nay Bùi Cương đều mang công vụ về phủ xử lý, lúc từ thư phòng bước ra, trở về phòng thấy Tang Tang bưng canh gà tẩm bổ cho Ngọc Kiều, hắn bảo nàng ấy đưa cho mình mang vào.

Bưng bát canh gà bước vào trong phòng, vô tình hắn lại có thể nhìn thấy một màn mẫu tử êm đềm này.

Tiểu nương tử Ngọc Kiều tựa như đứa trẻ lên bảy lên tám vừa có được món đồ chơi mới, đùa nghịch cùng Tiểu Đoàn Nhi vui quên trời quên đất, ngay cả hắn bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết.

Hắn đi đến bên giường, đặt bát canh gà lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, sau đó thong thả ngồi kế bên.

Lúc này Ngọc Kiều mới phát hiện Bùi Cương đã vào phòng, ánh mắt mang theo ý cười liếc nhìn hắn, sau đó lại quay sang nhìn Tiểu Đoàn Nhi, cất giọng mang theo vài phần khoe khoang: "Chàng xem hài từ đùa nghịch cùng người làm mẫu thân như ta vui vẻ biết bao. Cục bột nhỏ trắng trẻo mịn màng này, vừa nhìn dáng vẻ đã biết lớn lên sẽ giống hệt chàng, là một tiểu nam tử khôi ngô."

Bùi Cương đưa mắt nhìn nhi tử. Đôi mày vốn quen vẻ lạnh lùng cứng rắn nay lại vương thêm một tia nhu hòa, hắn khẽ vươn tay, dùng đầu ngón tay vuốt ve gò má đứa trẻ.

Ngọc Kiều vội vàng dặn dò: "Da thịt Tiểu Đoàn Nhi non nớt, chàng da thô thịt dày nhớ phải cẩn thận một chút, đừng làm xước khuôn mặt nhỏ tuấn tú của hài nhi."

"Ta tự có chừng mực." Giọng nói của hắn cũng vô cùng ôn hòa.

Mấy ngày nay, Bùi Cương đã bế Tiểu Đoàn Nhi mềm oặt này không biết bao nhiêu lần. Những lần đầu tiên được ôm con, thân thể hắn khó tránh khỏi cứng đờ, dường như còn căng thẳng hơn cả lúc đối mặt với ranh giới sinh tử, thậm chí hắn còn cảm thấy lúc ở trường săn còn nhẹ nhõm hơn việc ẵm bồng.

Về sau, cũng chính là hiện tại, khi đã biết cách khống chế lực đạo, việc bế con cũng trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.

Lúc Tiểu Đoàn Nhi còn nằm trong bụng Ngọc Kiều, Bùi Cương chẳng hề có cảm giác chân thực. Thậm chí hắn còn cho rằng sau này bản thân chỉ dành trọn tâm tư thương xót cho một mình Ngọc Kiều, nhưng hiện tại khi khẽ vuốt ve sinh linh nhỏ bé mềm mại này, hắn bất tri bất giác sinh lòng yêu thương, cũng dần cảm nhận được tư vị chân thực của người làm phụ thân.

Ánh mắt nhu hòa của Ngọc Kiều dừng lại trên người Tiểu Đoàn Nhi, nàng khẽ cảm thán: "Ta rõ ràng là kẻ sợ cực khổ lại sợ đau đớn, lúc mang thai con đã vất vả nhường ấy, đến lúc sinh con lại càng đau đớn nhường kia, thế nhưng hiện tại nhìn dáng vẻ đáng yêu này của Tiểu Đoàn Nhi, ta lại cảm thấy bao nhiêu cực khổ cùng đau đớn hết thảy đều vô cùng bõ công."

Nghe những lời này của Ngọc Kiều, bàn tay Bùi Cương đang đặt trên gò má Tiểu Đoàn Nhi khẽ dời đi, sau đó nhẹ nhàng áp lên khuôn mặt kiều thê.

Hắn cúi người, đặt một nụ hôn lên vầng trán nàng.

Đôi môi lành lạnh chạm vào trán mình, Ngọc Kiều mang theo ánh mắt e ấp quay đầu nhìn phu quân.

Nàng vươn tay khẽ vò vò vạt áo hắn, mang theo vài phần thẹn thùng cùng ngượng ngùng nhỏ giọng thầm thì: "Ta thích Tiểu Đoàn Nhi, nhưng cũng rất thích phụ thân của hài nhi."

Bùi Cương nửa chống thân mình, trong đôi mắt thâm thúy tràn ngập ý cười nhàn nhạt, hắn trầm giọng hồi âm: "Ta biết."

Tình ý lưu chuyển một hồi lâu hắn mới đứng dậy, đồng thời đỡ Ngọc Kiều ngồi lên, từng muỗng từng muỗng đút canh gà cho nàng.

Đợi nàng uống xong canh gà, hắn dùng khăn tay lau khóe miệng cho nàng, cất lời dò hỏi: "Sau khi mọi chuyện đều được giải quyết êm xuôi, nàng muốn ở lại Kim Đô hay là Hoài Châu?"

Vấn đề này từng nhắc tới, nhưng chưa từng bàn bạc rõ ràng. Hơn nữa lúc đó ký ức của Bùi Cương vẫn chưa khôi phục được bao nhiêu, có lẽ ngay cả chính hắn cũng chưa thể đưa ra quyết định, cho nên Ngọc Kiều chưa từng làm khó phu quân.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương