Dạo gần đây Bùi Cương dần dà bận rộn hẳn lên, thỉnh thoảng lại có một hai đêm chẳng về nhà.
Ban đầu người Ngọc gia ai nấy đều lo lắng Ngọc Kiều sẽ sinh lòng sầu muộn. Nào ngờ Ngọc Kiều chẳng những không buông nửa lời oán thán, mà những ngày tháng nhỏ bé này lại trôi qua vô cùng tư vị, thoải mái đến mức khó tin.
Hôm qua thì nghe thuyết thư, hôm nay lại nghe hát tiểu khúc, rồi lại như đang tu tâm dưỡng tính mà bắt đầu luyện chữ, học vẽ.
Lịch trình mỗi ngày đều được sắp xếp kín mít phong phú vô cùng, có mấy bận Bùi Cương về sớm mà tìm đỏ mắt cũng chẳng thấy bóng dáng nàng đâu.
Nói là dịu dàng thấu hiểu không bám người, nhưng Bùi Cương lại cảm thấy nàng đang mượn cớ thấu hiểu để tự mình tiêu dao tự tại thì có.
Hôm nay Bùi Cương lại về sớm, vẫn như cũ chẳng thấy Ngọc Kiều trong sân viện. Hỏi han hạ nhân mới hay, hôm nay nàng gọi ca kỹ đến, hiện đang ở viện bên cạnh nghe hát tiểu khúc.
Lại nói về phía viện bên cạnh. Ngọc Kiều nhâm nhi điểm tâm, tay khẽ phe phẩy chiếc quạt tròn nhỏ nghe hát tiểu khúc, những ngày tháng này quả thực trôi qua vô cùng nhàn nhã tư vị.
Thanh Cúc và Tang Tang đứng hầu bên cửa nhỏ giọng to nhỏ với nhau: "Trước đây ta còn lo tiểu thư sẽ vì cô gia bận rộn công vụ mà bỏ bê người, từ đó sinh lòng buồn bực không vui, nhưng nay sao ta lại thấy người vô tâm vô phế lại chính là tiểu thư nhà chúng ta nhỉ?"
Tang Tang đáp lời: "Tính tình tiểu thư trước nay vốn hoạt bát. Hơn nữa thuở trước tiểu thư buồn bực không vui, chẳng phải là vì cô gia bặt vô âm tín đó sao, nay cô gia đã bình an trở về, tiểu thư cớ gì phải sầu muộn nữa?"
Thanh Cúc ngẫm nghĩ đôi chút, cũng thấy lời này rất có lý.
"Cũng phải, nay cô gia đã trở về rồi, dẫu không ngày ngày kề cận cũng chẳng sao, hơn nữa tình cảm cô gia dành cho tiểu thư rõ ràng sâu đậm hơn tiểu thư dành cho cô gia nhiều, người phải sầu muộn nên là cô gia mới đúng, tiểu thư nhà chúng ta..." Lời còn chưa dứt, đã thấy sắc mặt Tang Tang bên cạnh bỗng chốc biến đổi. Dường như ý thức được điều gì, giọng nói thoắt cái im bặt.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo nàng ấy lập tức lên tiếng chữa cháy: "Tiểu thư nhà chúng ta tất nhiên cũng vô cùng yêu thương cô gia, sáng sớm vừa thức dậy đã luôn miệng nhắc nhở phải hầm chút canh bổ dưỡng để cô gia bồi bổ thân thể."
Bởi vì căng thẳng, hoặc cũng có thể là muốn người đứng ngoài cửa nghe cho rõ, thế nên giọng nói đoạn sau vô thức lớn hơn đôi chút.
Chuyện Thanh Cúc và Tang Tang to nhỏ to to, Ngọc Kiều trước nay vẫn luôn nhắm mắt làm ngơ, nhưng bỗng nghe Thanh Cúc thốt ra lời này, nàng vẫn nhịn không được khẽ nhíu mày.
Vừa quay đầu lại nàng vừa buồn bực lên tiếng: "Sáng nay ta nói muốn hầm canh cho cô gia các ngươi lúc nào..."
Vừa hay chạm mắt với bóng dáng đen tuyền đang đứng sừng sững ngoài cửa, nàng lập tức nuốt ngược những lời còn dang dở vào bụng.
Nàng vội vàng nặn ra một nụ cười, vịn tay vào mép bàn đứng dậy: "Hôm nay sao chàng lại về sớm thế, cũng chẳng biết nhà bếp đã hầm xong canh bổ chưa nữa."
Trong mắt Thanh Cúc ngập tràn vẻ khâm phục sát đất. Dường như nàng ta đã lờ mờ hiểu ra cái tài quan sát nhạy bén của mình là học từ ai rồi, phản ứng này của chủ tử quả thực là tuyệt đỉnh.
Lúc này trong phòng đang có hai nữ tử trẻ tuổi. Một người gảy đàn cầm, một người gảy tỳ bà, âm luật du dương êm tai. Nữ tử gảy tỳ bà cất giọng ngâm xướng nhè nhẹ, giọng oanh thỏ thẻ, giọng nói mềm mại, phô bày trọn vẹn nét dịu dàng uyển chuyển của nữ tử phương Nam.
Bùi Cương bước qua bậu cửa, tiến vào trong phòng liếc nhìn hai người bọn họ một cái, sau đó mới dời mắt sang Ngọc Kiều.
Ánh mắt nhàn nhạt nhưng lại khiến cõi lòng Ngọc Kiều giật thót, thầm nghĩ liệu có phải bản thân đã hơi quá đáng rồi không.
Nàng định bước tới ôm lấy cánh tay hắn, cười hì hì nói: "Chẳng hiểu sao hôm nay hài tử trong bụng cứ quấy phá ta mãi, quấy đến mức ta bỗng thèm nghe hát tiểu khúc Vũ Châu vô cùng, kỳ diệu thay vừa nghe xong, hài tử lại ngoan ngoãn lạ thường, chẳng thèm quấy phá ta nữa."
Chỉ sợ Bùi Cương cho rằng nàng chỉ mải mê vui chơi hưởng lạc, trong lòng chẳng mảy may có chút vị trí nào cho hắn. Thế nên trong lời nói ngoài mặt đều ám chỉ là nhi tử của chàng muốn nghe, chứ chẳng phải ta muốn nghe, phủi sạch sành sanh mọi trách nhiệm.
Trước đó đã có mấy vị đại phu cùng vài bà đỡ đều khẳng định chắc nịch cái thai này của Ngọc Kiều là nhi tử.
Nhi tử hay nữ nhi đối với phu phụ Ngọc Thịnh cùng Bùi Cương mà nói, vốn chẳng có gì khác biệt.
Đôi phu thê trẻ cùng nhau ngồi xuống. Thanh Cúc lỡ lời vội vàng bước tới châm trà rót nước cho cô gia nhà mình, giọng nói khẽ run rẩy: "Mời cô gia dùng trà."
Nghe giọng Thanh Cúc, Ngọc Kiều liếc nhìn nàng ta, hỏi: "Bỗng dưng sao thế?"
Bùi Cương bưng chén trà lên, nhấp một ngụm, nhàn nhạt cất lời: "Ngoài cửa có kẻ buông lời nhàn rỗi, ta nghe thấy cả rồi."
Ngọc Kiều liếc nhìn Thanh Cúc, rồi lại dời mắt sang Bùi Cương: "Nàng ta đã buông lời nhàn rỗi gì cơ?"
Bùi Cương lạnh nhạt liếc nhìn Thanh Cúc một cái.
Chỉ một ánh nhìn này đã khiến Thanh Cúc sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, vội vàng nhận lỗi: "Nô tỳ không nên nói tiểu thư vô tâm vô phế, càng không nên nói so với tiểu thư, cô gia yêu thương tiểu thư nhiều hơn, người phải sầu muộn nên là cô gia mới đúng."
Thanh Cúc đem hết thảy những lời to nhỏ với Tang Tang ban nãy khai báo sạch sành sanh.
Tang Tang cũng bước tới nhận lỗi: "Nô tỳ cũng biết lỗi rồi ạ."
Ngọc Kiều liếc nhìn hai người bọn họ một cái, rồi quay sang nói với hai nữ tử đang gảy đàn: "Các ngươi lui về trước đi, ngày mai hẵng đến."
Hai nữ tử đứng dậy, khẽ nhún mình hành lễ rồi ôm đàn cầm và tỳ bà rời đi.
Chẳng còn người ngoài, Ngọc Kiều mới lên tiếng bảo bọn họ: "Chìa tay ra đây, ngửa lòng bàn tay lên."
Hai người ngoan ngoãn chìa tay ra. Ngọc Kiều cầm chiếc quạt tròn nhỏ gõ nhẹ hai cái vào lòng bàn tay mỗi người.
"Các ngươi buông lời nhàn rỗi về phu quân ta thì cũng thôi đi, lại còn để phu quân ta nghe thấy nữa chứ, dẫu sự thật là chàng quả thực yêu thương ta nhiều hơn, nhưng các ngươi làm tổn thương cõi lòng phu quân ta rồi đấy."
Một tiếng phu quân, hai tiếng phu quân, bênh vực phu quân chằm chặp.
Hai tỳ nữ đồng thanh cầu xin tha thứ: "Nô tỳ biết lỗi rồi ạ."
Ngọc Kiều lạnh mặt khẽ hừ một tiếng với bọn họ, lập tức quay đầu nhìn sang Bùi Cương, lật mặt còn nhanh hơn lật bánh, nũng nịu dỗ dành: "Phu quân chàng đã nguôi giận chưa? Nếu vẫn chưa nguôi giận, ta đánh thêm bọn họ mấy cái nữa cho chàng hả giận nhé?"
Bùi Cương nhìn Ngọc Kiều, khẽ xua tay với Thanh Cúc và Tang Tang.
Được cô gia ân chuẩn, hai người như được đại xá vội vàng lui ra ngoài.
Sắc mặt Bùi Cương nhàn nhạt, ánh mắt cũng nhàn nhạt, khiến người ta chẳng thể nhìn thấu rốt cuộc hắn đang suy tính điều gì.
Nhưng Ngọc Kiều lại thừa biết hắn đang không vui. Lại thêm bị hắn nhìn chằm chằm khiến trong lòng thấp thỏm không yên, chỉ một chốc lát cũng chẳng chống đỡ nổi.
Dưới ánh nhìn đăm đăm của đôi mắt đen láy kia, nàng đành giơ tay đầu hàng nhận thua: "Được rồi được rồi, ta thừa nhận ta có chút vô tâm vô phế, chàng ba ngày không về, ta lại còn tâm trí nghe hát tiểu khúc, nhưng điều đó không có nghĩa là ta không nhớ chàng đâu nhé, đêm nào trước lúc an giấc ta cũng nhớ chàng da diết đấy."