Lúc Ngọc Kiều tỉnh giấc, nửa giường bên cạnh đã trống trơn.
Sực nhớ ra đêm qua trước lúc an giấc Bùi Cương có bảo hôm nay được nghỉ mộc, thế nên sau khi chải chuốt rửa mặt xong xuôi, nàng bèn hỏi Tang Tang: "Cô gia đâu rồi?"
Tang Tang đáp lời cô gia đang luyện quyền ngoài sân viện, Ngọc Kiều cũng cất bước ra khỏi phòng, tiến về phía sân. Nào ngờ vừa ra đến nơi đã thấy vị đường huynh chẳng nên hồn nhà mình đang kéo tay Bùi Cương, chẳng rõ đang lầm bầm to nhỏ chuyện mờ ám gì.
Ngọc Hằng bất chấp mọi lời khuyên can, cứ khăng khăng mở một cửa hiệu khiến người ta khó mở miệng nhắc tới ở Hoài Châu, lại còn là cửa hiệu quy mô bậc nhất khắp cõi Đại Khải.
Ban đầu Ngọc Kiều chẳng hay biết gì, mãi sau này tình cờ nghe hạ nhân xì xào bàn tán mới vỡ lẽ cái cửa hiệu ấy rốt cuộc buôn bán thứ gì.
Ngọc Hằng còn vì chuyện mở cửa hiệu này mà bị phụ thân đánh cho mặt mũi bầm dập, thế nhưng hắn ta vẫn kiên quyết dốc cạn vốn liếng tích cóp để mở cho bằng được.
Mọi người ai nấy đều chẳng mấy coi trọng hắn ta, dẫu cho sau này hắn ta có kiếm được bộn tiền đi chăng nữa.
Ngọc Hằng ắt hẳn đã nếm được tư vị ngọt ngào của việc hái ra tiền. Từ dạo ấy hắn ta suốt ngày bám rịt lấy cửa hiệu, gảy bàn tính, xem sổ sách, nghiên cứu mấy món đồ chơi mới mẻ, đến cả thanh lâu cũng chẳng thèm lui tới nữa.
Thấy hắn ta như vậy, mọi người cũng chẳng rõ rốt cuộc hắn ta đang tu chí làm ăn, hay vẫn cứ ngụp lặn trong vũng bùn nhơ nhuốc chẳng chịu ngoi lên.
Thuở trước Ngọc Kiều cấm cản Bùi Cương qua lại với hắn ta, là sợ Bùi Cương học thói trăng hoa, lưu luyến chốn thanh lâu chẳng muốn về. Nay Ngọc Kiều không cho Bùi Cương gần gũi hắn ta, là sợ cái thói hư tật xấu của Ngọc Hằng sẽ tiêm nhiễm làm hỏng phu quân mình.
Bùi Cương trong chuyện chăn gối vốn đã tham lam lại dũng mãnh, nếu để hắn ở cạnh Ngọc Hằng lâu ngày, thế thì còn ra thể thống gì nữa?
Mai này nàng sinh hài tử xong, chuyện này... Chuyện này làm sao mà chống đỡ cho nổi cơ chứ?
Nghĩ đến đây, lại nhìn thấy cảnh hai người bọn họ đang đứng sát rạt bên nhau, sắc mặt Ngọc Kiều thoắt cái đã biến đổi.
"Hai người đang to nhỏ chuyện gì thế?"
Ngay khoảnh khắc nghe thấy giọng nói của nàng, Ngọc Hằng chẳng kịp phòng bị mà rùng mình một cái ớn lạnh.
Hắn ta phản ứng cực nhanh, hạ giọng nhắc nhở Bùi Cương: "Muội phu, đệ ngàn vạn lần đừng có đem mấy lời ta vừa nói kể lại cho Ngọc Kiều nghe đấy nhé, bằng không ta sẽ đòi lại sạch sành sanh mấy thứ đệ từng xin ta trước lúc thành thân đấy!"
Ngọc Kiều thân thể nặng nề, bước đi chậm chạp. Đợi đến lúc Tang Tang dìu nàng đến gần, Ngọc Hằng đã dặn dò xong xuôi mọi chuyện, xoay người lại nở nụ cười nịnh nọt với nàng: "Tam muội, ta chỉ ghé qua thăm muội và muội phu chút thôi, nếu đã gặp rồi thì ta cũng nên về đây, đại bá còn đang tìm ta bàn chuyện nữa."
Nói rồi hắn ta định xoay người rời đi, Ngọc Kiều bèn nhàn nhạt buông một câu: "Khoan đã."
Trong mắt Ngọc Hằng, Ngọc Kiều căn bản chẳng phải muội muội, mà là tổ tông. Bởi từ nhỏ đã bị ức hiếp quen thói, thế nên tổ tông vừa bảo khoan đã, hắn ta chẳng dám nhúc nhích thêm nửa bước.
Đường đường là một đấng nam nhi đại trượng phu mà lại hèn nhát đến cực điểm, hắn ta vẫn giữ nguyên nụ cười cứng đờ trên môi, hỏi dò: "Tam muội, còn chuyện gì nữa sao?"
Ngọc Kiều khẽ nhướng mày, gặng hỏi: "Huynh vừa to nhỏ chuyện gì với phu quân ta thế?"
Ngọc Hằng liếc nhìn Bùi Cương, nụ cười càng thêm phần rạng rỡ: "Chỉ hỏi thăm muội phu xem bảy tám tháng qua đệ ấy đã làm những gì thôi mà."
Bề ngoài Ngọc Hằng trông có vẻ chẳng để lộ chút sơ hở nào, nhưng trong lòng chột dạ đến mức nào, e rằng chỉ có tự bản thân hắn ta mới rõ.
Ngọc Kiều khẽ hừ lạnh một tiếng: "Thật sự chỉ hỏi mấy chuyện đó thôi sao?"
Rõ ràng là chẳng tin lấy một chữ.
Ngọc Hằng gật đầu lia lịa: "Tất nhiên rồi, nếu tam muội không tin, có thể hỏi muội phu..."
Vừa nói hắn ta vừa đưa mắt nhìn sang Bùi Cương bên cạnh.
Ngọc Kiều dời mắt nhìn Bùi Cương: "Bùi Cương, chàng sẽ không lừa gạt ta đâu đúng không? Chàng thử nói xem huynh ấy đã nói những gì với chàng?"
Bùi Cương liếc nhìn Ngọc Hằng một cái, rồi quay sang nhìn Ngọc Kiều, chất giọng đều đều: "Huynh ấy bảo muốn đòi lại toàn bộ những thứ đã đưa cho ta trước lúc thành thân."
Nghe muội phu thốt ra lời ấy, khóe miệng Ngọc Hằng khẽ giật giật.
Hắn ta thừa biết vị muội phu này cưng chiều thê tử đến mức nào. Lại còn nghe Phúc Toàn, kẻ từng hầu hạ muội phu kể lại rằng hắn đối với Ngọc Kiều luôn nhất mực nghe lời, chưa từng buông nửa lời dối trá.
Nghĩ đến đây, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán Ngọc Hằng. Nhỡ đâu nàng gặng hỏi món quà tân hôn ấy là thứ gì, hắn ngàn vạn lần đừng có ngốc nghếch mà khai tuốt tuồn tuột ra đấy nhé!
Ngọc Kiều nghe Bùi Cương nói vậy, bèn ném cho Ngọc Hằng một ánh nhìn không vui: "Huynh hẹp hòi đến thế làm gì, đến cả quà tân hôn mà cũng muốn đòi lại sao?"
Ngọc Hằng lắc đầu quầy quậy: "Đâu có ý đó, chỉ là trêu đùa chút thôi mà."
Ngọc Kiều hừ một tiếng, cất lời: "Chẳng phải huynh bảo phụ thân ta đang tìm huynh bàn chuyện sao, cớ sao còn chưa đi?"
Ngọc Hằng giật thót mình, vội vàng đáp: "Ta đi ngay đây, đi ngay đây!"
Dứt lời, hắn ta vội vàng xoay người sải bước rời đi như chạy trốn.
Nhìn bóng lưng Ngọc Hằng hốt hoảng chuồn mất, Ngọc Kiều lầm bầm: "Ta đáng sợ đến thế cơ à, đến mức phải sợ hãi nhường ấy sao?"
Nói xong, nàng mở to đôi mắt tò mò nhìn Bùi Cương: "Chàng có nhớ huynh ấy đã tặng thứ gì cho chàng không?"
Chạm phải ánh mắt trong veo của nàng, Bùi Cương thoáng trầm mặc: "Chẳng có chút ấn tượng nào cả."
Nhưng dựa vào mấy lời Ngọc Hằng vừa nói ban nãy, hắn cũng lờ mờ đoán ra được đó là những thứ gì. Thế nhưng trước mặt Ngọc Kiều, hắn cũng chẳng hề buông lời dối trá.
Có hỏi tất đáp, quả thực không hề nói dối, chỉ là không nói thêm lời thừa thãi mà thôi.
Nếu để Ngọc Kiều biết được trước lúc thành thân hắn đã đến chỗ Ngọc Hằng lấy thứ gì, e rằng cái tính tình trẻ con của nàng lại bộc phát, nàng sẽ giận dỗi hắn một dạo dài, thậm chí còn đuổi hắn ra thư phòng ngủ mất.
Nghĩ đến đây, Bùi Cương lảng sang chuyện khác: "Ban nãy trước mặt Ngọc Hằng, nàng đã gọi ta là gì?"
Ngọc Kiều nghiêng đầu ngẫm nghĩ: "Phu quân?"
Rồi nàng ngước mắt nhìn hắn, chỉ thấy sau khi nghe tiếng "phu quân" này, ánh mắt hắn nhìn nàng dường như lóe lên một tia sáng rực rỡ.
Nhận ra tia sáng ấy, khóe môi Ngọc Kiều khẽ cong lên một nụ cười, nàng tinh nghịch lặp lại mấy lần: "Phu quân, phu quân, phu quân..."
Chất giọng ngọt ngào mà chẳng hề ngấy.
Đám tỳ nữ đứng phía sau chứng kiến đôi phu thê trẻ ân ái nhường này, ai nấy đều mím môi nhịn cười.
Lại nói từ dạo Nhị thúc Ngọc gia đến đây, ngày nào cũng buông lời đường mật nịnh nọt Bùi Cương, trước mặt Ngọc Thịnh lại càng khen ngợi Bùi Cương hết lời, trái ngược hoàn toàn với thái độ lạnh nhạt khinh khỉnh thuở trước.
Ngọc Kiều thấy thái độ của Nhị thúc thay đổi một trời một vực, bèn ghé sát tai Bùi Cương nhỏ giọng trêu đùa bảo Nhị thúc nhà mình lật mặt còn nhanh hơn lật sách, quả là kẻ biết co biết duỗi.