Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 49.1: Bùi Cương ham học hỏi.

Trước Sau

break

Từ Hoài Châu đến Dung Thành chỉ mất vài ngày đường, nhưng Ngọc Kiều lại cảm thấy như đã trôi qua cả tháng trời.

Xe ngựa vào đến Dung Thành thì trời đã chập choạng tối.

Thanh Cúc vén rèm, thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn về phía sau, sau đó mới rụt đầu vào nói với Ngọc Kiều: "Tiểu thư, đã đến Dung Thành rồi mà sao Tiểu Tiền thiếu gia kia vẫn bám theo sau chúng ta vậy?"

Ngọc Kiều thầm lườm một cái, lẩm bẩm: "Đây đâu phải thiếu gia, rõ ràng là cái đuôi bám người."

Tiểu Tiền thiếu gia này tên thật là Tiền Kim Xán, là độc đinh của Tiền gia ở Dung Thành.

Kể từ khi được Bùi Cương cứu khỏi tay bọn thổ phỉ hai ngày trước, hắn ta cứ bám riết lấy xe ngựa của bọn họ, lại còn vô cùng ân cần.

Nghe các hộ vệ khác nói, Tiền Kim Xán muốn bái sư, đối tượng bái sư chính là Bùi Cương. Vì thế sự sùng bái của hắn ta đối với Bùi Cương chẳng hề che giấu chút nào.

Chưa bái sư mà hắn ta đã mở miệng là gọi Bùi Cương một tiếng Bùi sư phụ, gọi Ngọc Kiều một tiếng sư nương.

Bùi Cương đối với người ngoài đều lạnh lùng, đương nhiên cũng lười để ý đến hắn ta. Ngọc Kiều có chút bất lực, thỉnh thoảng cũng đáp lại hắn ta vài câu, dù sao Tiền gia ở Dung Thành cũng tương đương với Ngọc gia ở Hoài Châu.

Tiền gia lại khác với Ngọc gia ở chỗ Ngọc gia kinh doanh, ngành nghề bao phủ rộng nhưng không liên quan nhiều đến quan phủ. Còn Tiền gia thì có quan hệ hỗ trợ qua lại với quan phủ, giúp quan phủ quản lý vận chuyển đường thủy, đồng thời cũng có đội thuyền riêng, còn có cả đội ngựa vận chuyển đường bộ. Lấy Dung Thành làm điểm xuất phát và tập kết, đội thuyền và đội ngựa thông thương tứ phía, trải khắp thiên hạ.

Ngọc gia và Tiền gia, về mặt tài phú có lẽ Ngọc gia nhỉnh hơn một chút, nhưng bàn về nhân mạch thì Tiền gia lợi hại hơn.

Mà sở dĩ cục cưng của Tiền gia này chỉ mang theo vài người hầu ra ngoài là vì trốn nhà đi xem hội hoa gì đó.

Nhìn vậy, Ngọc Kiều bỗng cảm thấy Tiểu Tiền thiếu gia này còn ngây thơ hơn cả mình, lại còn thiếu tâm cơ đến thế. Hắn ta đi trên đường cứ như thỏi vàng lấp lánh, bên cạnh chẳng có mấy người, kẻ hám tiền không coi hắn ta là con cừu béo để làm thịt thì còn làm thịt ai?

Ngay cả nàng và Bùi Cương cũng từng làm thịt hắn ta một lần rồi đấy thôi.

Bị tống tiền xong còn coi bọn họ như kẻ thù, nhưng giờ hắn ta lại bám riết lấy phía sau. Cứ để bám theo thế này, chẳng lẽ để hắn ta theo về tận nhà sao?

Ngọc Kiều ngẫm nghĩ rồi cho xe ngựa dừng lại, sau đó bước xuống xe.

Đã vào đông, gió lạnh thấu xương. Vừa xuống xe đã lạnh run cầm cập, Ngọc Kiều hận không thể chạy đến chỗ Bùi Cương để sưởi ấm.

Bùi Cương cứ như cái lò sưởi vậy, chỉ cần đứng cạnh hắn cũng thấy ấm áp hơn.

Không cần Ngọc Kiều nghĩ, một lát sau Bùi Cương cũng xuống xe ngựa, đi đến bên cạnh nàng hỏi: "Sao vậy?"

Ngọc Kiều nép sát vào người hắn, dựa vào hắn chắn bớt gió lạnh, đồng thời hấp thụ hơi ấm từ người hắn.

Giọng nàng run run vì lạnh, ánh mắt ra hiệu về phía xe ngựa phía sau: "Phải tiễn vị Phật sống này đi thôi."

Tang Tang đi ra xe ngựa phía sau truyền lời. Một lúc sau, Tiểu Tiền thiếu gia quấn chiếc áo choàng lông cáo dày cộp bước xuống xe, run rẩy đi về phía Ngọc Kiều và Bùi Cương.

Cuối cùng Ngọc Kiều cũng tìm được người sợ lạnh hơn cả mình.

Tiểu Tiền thiếu gia đi đến trước mặt bọn họ, giọng run run hỏi: "Sao sư phụ sư nương không đi tiếp?"

Ngọc Kiều bỗng thấy mình già đi mấy tuổi vì cách xưng hô của hắn ta. Cậy mình đang đứng sát Bùi Cương, nàng lén chọc chọc hắn qua lớp áo choàng.

Bùi Cương khẽ liếc nhìn nàng, sau đó đưa tay kéo bàn tay đang giấu dưới áo choàng của Ngọc Kiều ra, nắm chặt trong tay. Dùng bàn tay ấm nóng của mình sưởi ấm cho tay Ngọc Kiều, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của người khác.

Nàng đâu có ý này! Nàng và Bùi Cương quả thực chẳng có chút ăn ý nào!

Thanh Cúc, Tang Tang và cả Phúc Toàn đi theo Bùi Cương đã sớm quen với cảnh này nên vô cùng bình tĩnh.

Tiểu Tiền thiếu gia hít mũi một cái, nhìn hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau, cười hề hề nói: "Sư phụ và sư nương chưa thành thân mà đã ân ái thế này, thành thân rồi thì còn đến mức nào nữa."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc