Ngọc Kiều kinh ngạc trừng to mắt, bỗng nhiên phản ứng lại: "Thảo nào sáng nay ta thấy chưởng quầy không có mặt, tiểu nhị cũng không thấy đâu, người ở đó lại còn tự xưng là nhi tử chưởng quầy." Rồi nàng sững sờ: "Nếu bọn họ muốn gây bất lợi cho chúng ta thì sao lại để chúng ta rời đi thuận lợi như vậy?"
Ngọc Kiều ngẫm nghĩ kỹ lại, nhớ tới vị thiếu gia ăn chơi trác táng nhiều tiền nhưng ngốc nghếch kia: "Mục tiêu của bọn họ không phải chúng ta mà là… Tên ngốc bị chúng ta tống tiền kia?"
Bùi Cương "Ừm" một tiếng: "Chúng ta đông người, hộ vệ cũng nhiều, còn bọn họ chủ tớ chỉ có bốn người. Hơn nữa xe ngựa của bọn họ không chỉ sang trọng mà còn ra tay hào phóng, chắc hẳn đã bị nhắm trúng từ lâu mà không hay biết."
Lần đầu tiên Ngọc Kiều hiểu thấu đáo đạo lý "tiền không để lộ ra ngoài" đến thế.
Nàng ngẫm nghĩ rồi hỏi hắn: "Lúc ở khách trọ, bốn người chủ tớ kia đã bị thế này rồi?" Ngọc Kiều làm động tác cứa cổ.
Bùi Cương lắc đầu: "Ra tay ở thị trấn dễ sinh chuyện, chắc hẳn bọn họ đã động tay động chân vào xe ngựa hoặc ngựa, khiến bốn người chủ tớ kia rời khỏi thị trấn muộn hơn chúng ta. Đợi bốn người đó ra khỏi thị trấn, tự nhiên bọn họ sẽ ra tay, mà cũng vì xe ngựa có vấn đề nên bốn người kia không chạy thoát được."
Đây cũng là lần đầu tiên gặp phải chuyện giết người cướp của thế này, Ngọc Kiều có chút sợ hãi, sắc mặt hơi tái đi.
Bùi Cương trầm giọng hỏi nàng: "Nàng thấy có nên cứu những người đó không?"
Ngọc Kiều hiểu, nếu nàng nói không cứu, Bùi Cương chắc chắn sẽ khoanh tay đứng nhìn, hơn nữa sẽ không có chút áy náy nào.
Dù sao cũng là mạng người, Ngọc Kiều cũng không dám tùy tiện kết luận. Suy tính một hồi nàng mới nói ra suy nghĩ của mình: "Tối qua tên ngốc kia nói hắn ta là người Dung Thành. Nhìn cách ăn mặc và chi tiêu của hắn ta, ở Dung Thành chắc chắn không phú thì quý. Nếu để người nhà hắn ta biết chúng ta thấy chết không cứu, chắc chắn sẽ ghi hận. Mà chúng ta mới đến Dung Thành, thêm một bằng hữu chắc chắn hơn thêm một kẻ thù, sau này làm việc sẽ dễ dàng hơn nhiều."
Bùi Cương gật đầu: "Tuy không thích tên ngốc đó nhưng ta cũng nghĩ như vậy."
"Vậy bây giờ phải làm sao?"
Bùi Cương suy nghĩ một chút rồi nói: "Tối qua ta đã quan sát sơ qua. Đối phương nhiều nhất không quá mười người, hơn nữa chỉ là thổ phỉ bình thường, ta dẫn bốn hộ vệ quay lại là được."
Nghe hắn nói muốn quay lại, Ngọc Kiều trừng to mắt, túm chặt lấy cánh tay hắn: "Ngươi lại cậy mạnh rồi!"
Bùi Cương bỗng mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng, đẹp vô cùng.
"Cho dù ta có gãy một cánh tay thật thì bọn chúng cũng không phải đối thủ của ta."
Ngọc Kiều không có tâm trạng thưởng thức nam sắc, chỉ càng thêm tức giận, hạ giọng thật thấp: "Nếu ngươi gãy một cánh tay, xem ta còn cần ngươi nữa không!"
Nghe giọng điệu giận dỗi của nàng, khóe môi Bùi Cương vẫn vương ý cười nhàn nhạt, trầm giọng nói: "Chỉ có ta biết đại khái bọn chúng sẽ ra tay ở đâu nên chỉ có thể là ta quay lại. Nếu muộn thì không cứu được ai đâu."
Nói rồi hắn giơ tay, bàn tay dày rộng xoa đầu Ngọc Kiều, dịu dàng nói: "Ngoan, đợi ta về."
Dứt lời hắn quay người xỏ giày, xuống xe ngựa.
Ngọc Kiều sờ sờ đầu mình, sau đó đỏ mặt ôm lấy trái tim đang đập thình thịch liên hồi.
Bùi Cương vừa nãy thực sự… Quá quyến rũ.