Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 41.2

Trước Sau

break

"Nhưng cho dù ta thực sự có một chút xíu, một chút xíu thích ngươi, thì cũng đâu nói lên được điều gì. Có thể ta thích khuôn mặt này của ngươi, cũng… Cũng có thể ta chỉ thích việc ngươi đối xử tốt với ta…"

"Vậy ta sẽ tiếp tục đối xử tốt với nàng, dốc hết sức không để khuôn mặt này chịu bất kỳ tổn thương nào."

Nói đến đây, Bùi Cương mới thấy may mắn, tuy trên người nhiều sẹo nhưng hắn chưa từng bị thương ở mặt.

Bùi Cương hoàn toàn không nói lý lẽ!

Ngọc Kiều nhất thời không biết nói gì, bịt chặt miệng, mắt đảo liên hồi.

"Được, được, được, ngươi muốn thế nào cũng được, nhưng đừng bắt ta nói chuyện kiểu này nữa, eo ta sắp gãy đến nơi rồi."

Mặt Bùi Cương tối sầm, ánh mắt rơi xuống vòng eo thon thả được đai lưng thắt chặt của Ngọc Kiều. Eo nàng cực nhỏ lại càng tôn lên vẻ đầy đặn ở những nơi khác. Cổ họng Bùi Cương nghẹn lại.

"Nói chuyện với ta thêm một lát nữa, ta sẽ không chặn nàng, được không?" Hắn khàn giọng hỏi.

Ngọc Kiều vội vàng gật đầu: "Ngươi nói gì cũng được!"

Biết Ngọc Kiều hay lừa người nên khi vừa buông tay kia thì tay này Bùi Cương lại nắm lấy bàn tay đang bịt miệng của nàng kéo xuống.

Ngọc Kiều hoàn toàn cạn lời.

Sao tự nhiên lại nắm tay rồi!

Mười ngón tay Ngọc Kiều không dính nước mùa xuân, mỗi tối còn ngâm tay bằng cánh hoa, dưỡng đến mức mịn màng mềm mại, nắm trong lòng bàn tay trơn mềm, cảm giác cực tốt.

Thế nên khi nắm trong tay, Bùi Cương lén bóp nhẹ một cái.

Nàng thầm tự nhủ cứ để hắn bóp một cái đi, còn hơn là bị hắn hôn.

Thấy hắn đứng thẳng người dậy, Ngọc Kiều cũng thở phào nhẹ nhõm. Đứng thẳng lưng xong, nàng mới nói: "Ngươi nói đi, ta đang nghe đây."

Bùi Cương nhìn nàng, hỏi: "Nếu ta đi tìm lại thân phận đã mất trong quá khứ, nàng có đi cùng ta không?"

Ngọc Kiều vẫn chưa hết hồi hộp, nghe hắn hỏi vậy, ngẩn người một lúc mới đáp: "Nếu bây giờ ngươi muốn đi tìm, ta sẽ bảo phụ thân phái thêm người cho ngươi, để họ cùng hỗ trợ ngươi."

Có khả năng thân phận hắn cao quý nhưng đi đến Kim Đô mất khoảng một tháng đường đi, hơn nữa tìm người thân cũng không phải chuyện một sớm một chiều. Có thể một tháng là hắn tìm được, cũng có thể mất cả năm trời.

Trong khoảng thời gian chưa xác định được gì này, nàng muốn ở gần phụ mẫu hơn, muốn cùng họ đồng cam cộng khổ.

"Đã vậy, ta sẽ không rời khỏi nàng. Ta đã hứa sẽ luôn bảo vệ nàng thì sẽ luôn bảo vệ. Đợi đến khi nào nàng muốn cùng ta đi thì đi, ta không vội."

Ngọc Kiều nghe vậy, vành tai lặng lẽ ửng hồng, sau đó lườm hắn một cái: "Sau này ngươi đừng nói chuyện kiểu đó nữa."

Bùi Cương khẽ cau mày: "Nói chuyện kiểu nào?"

Ngọc Kiều cắn môi, do dự một lát mới lí nhí nói: "Thì là mấy câu kiểu như luôn bảo vệ ta, không rời khỏi ta ấy, nghe xong thấy xấu hổ chết đi được."

… 

Khoảng giờ Tỵ, Ngô Duy phái người mang thuốc trị thương thượng hạng đến. Ngọc Kiều nghe xong hừ lạnh một tiếng "mèo khóc chuột giả từ bi", cũng không định cho Bùi Cương dùng số thuốc này.

Thuốc hắn ta mang đến là tốt nhất sao? Có tiền chẳng lẽ không mua được loại tốt hơn hắn ta?

Người mang thuốc đến cũng chuyển lời của Ngô Duy.

Đại ý của Ngô Duy là đao kiếm không có mắt, khó tránh khỏi ngộ thương. Lần này hắn ta cũng không ngờ đám binh lính dưới trướng lại không biết xấu hổ như vậy, dám lấy đông hiếp yếu làm bị thương cô gia Ngọc gia. Hắn ta đã phạt nặng mấy tên lính đó rồi.

Cuối cùng còn có một câu: "Khi nào rảnh rỗi, nhất định sẽ mời rượu tạ lỗi."

Ngọc Kiều nhìn Bùi Cương uống thuốc, hậm hực nói: "Rượu hắn ta mời không chừng độc như thạch tín. Chúng ta đâu phải kẻ ngu ngốc không có não, sao lại ngu ngốc đi uống rượu hắn ta mời chứ? Vài ngày nữa ta và ngươi sẽ khởi hành đi Dung Thành, tránh xa cái tên đáng ghét này."

Thấy Bùi Cương uống cạn bát thuốc, Ngọc Kiều bưng đĩa mứt táo nhỏ trên bàn ở gian ngoài vào, nói: "Trước đây ta uống thuốc xong thấy miệng đắng ngắt nên thường ăn vài quả mứt táo, ngươi cũng thử xem xem có ngọt không?"

Vừa nói nàng vừa dùng tăm xiên một quả. Vốn định đưa cho hắn tự cầm ăn, ai ngờ hắn lại cúi đầu cắn trực tiếp, thành ra là nàng đút cho hắn… 

Bùi Cương gật đầu, thành thật nói: "Quả thực rất ngọt."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc