“Không được, ngày mai mẹ phải đi mua vé tàu ngay.” Mẹ Lâm quyết tâm.
Sở Minh Chu muốn giữ bà ở lại nhưng không biết phải mở lời thế nào.
“Việc này để con lo, con sẽ đi mua. Mẹ muốn mua vé ngày nào ạ?” Anh hỏi.
“Ngày mai, ngày kia hoặc ngày kìa gì đó cũng được.” Mẹ Lâm do dự một chút, rồi ngập ngừng nói: “Minh Chu à, thằng Tử Hoài mới vào quân đội, không biết tối có được ra ngoài ăn cơm không con…”
“Được ạ.”
“Tốt quá, con đợi chút, mẹ đi lấy tiền, con giúp mẹ mua vé nhé.”
Mẹ Lâm ăn vội vài miếng rồi vào phòng lấy tiền, Sở Minh Chu không kịp ngăn lại. Bà không chỉ trả lại số tiền anh đưa hôm qua mà còn đưa thêm cả tiền mua vé.
Sở Minh Chu nhìn xấp tiền trước mặt, mày nhíu lại, sắc mặt có chút khó coi.
Mẹ Lâm không để ý, ngồi xuống bên cạnh anh, chân tình nói:
“Số tiền này con cầm về đi, kiếm tiền không dễ dàng gì, còn phải lo cho cả nhà nữa.”
Thấy Lâm An An ăn xong, bà vẫy tay gọi:
“An An, lại đây con.”
“Dạ?”
Lâm An An ngồi xuống cạnh mẹ. Mẹ Lâm nắm lấy tay cô, rồi đặt vào tay Sở Minh Chu.
“Minh Chu à, mẹ… giao An An cho con đấy! Hai đứa xa nhau lâu ngày, tình cảm có chút xa cách, nhưng đã là vợ chồng thì sau này phải cùng nhau sống cho tốt. An An nhà mẹ là một cô gái ngoan, chỉ là hơi được chiều chuộng một chút, sau này con phải nhường nhịn và chăm sóc cho nó nhiều hơn.”
Mặt Lâm An An đỏ bừng lên. Cô ngượng ngùng định rút tay lại, nhưng mẹ cô đã nắm chặt lấy, đẩy về phía Sở Minh Chu.
Sở Minh Chu nhìn gương mặt ửng hồng của Lâm An An, khóe miệng bất giác nở một nụ cười, vô thức siết chặt tay cô như một lời đáp lại.
“Vâng, mẹ yên tâm ạ.”
Mẹ Lâm vỗ nhẹ lên hai bàn tay đang đan vào nhau của họ.
“Mẹ rất yên tâm. An An từ nhỏ đã ngoan ngoãn, nhưng cũng bị chúng ta chiều hư rồi. Sau này nếu nó có gì không phải, con cứ nói với mẹ, mẹ sẽ dạy bảo nó!”
Lâm An An vội nói:
“Mẹ, mẹ đừng nói nữa mà.”
Mẹ Lâm là người từng trải, nhìn hai người họ lúc này, còn gì mà không hiểu? Trong lòng bà vui không tả xiết. Bà lại dặn dò thêm vài điều về chuyện Tết nhất, rồi đứng dậy.
“Mẹ đi dọn bát đĩa đây, hai đứa… bồi đắp tình cảm đi nhé.”
Sở Minh Lan bặm môi cười khúc khích, cũng vội theo mẹ Lâm bưng bát đĩa vào bếp.
Khi trong phòng chỉ còn lại hai người, Lâm An An khẽ cựa quậy định rút tay ra, nhưng với sức của Sở Minh Chu, cô không thể nào rút được.
Mặt cô nóng bừng, làn da trắng như tuyết ửng hồng.
“Mẹ em lo xa quá, anh đừng để ý những lời bà vừa nói.”
Sở Minh Chu cười nhẹ.
“Ừ.”
Lâm An An lúc này bối rối nhiều hơn là ngượng ngùng… Nhanh vậy sao? Mọi chuyện dường như đã bước vào giai đoạn thực chiến rồi? Bị mẹ ruột “đẩy thuyền”, chút mơ hồ giữa hai người dường như đã bị một mồi lửa châm ngòi, sắp sửa bùng cháy.
Sở Minh Chu nhét hết số tiền trên bàn vào tay cô.
“Em cứ giữ lấy, muốn mua gì thì mua. Sau này chi phí sinh hoạt hàng tháng và tiền thuốc men, anh sẽ đưa riêng cho em.”
Lâm An An: “?”
Ánh mắt ngượng ngùng của cô tan biến, thay vào đó là vẻ nghi hoặc. Sở Minh Chu dường như đọc được câu hỏi trong mắt cô… Anh có tiền không đấy?
“Anh có tiền, em không cần phải lo.”
Lâm An An chớp chớp mắt, nghiêm túc nói:
“Nếu anh có tiền, vậy anh mua cho em một cái bàn học và xây thêm một nhà vệ sinh được không?”
“Bàn học? Nhà vệ sinh?”
Lâm An An liếc nhìn anh. Sở Minh Chu thấy cô lại nhìn mình chằm chằm, ánh mắt anh lóe lên, tay hơi dùng lực, bóp nhẹ lòng bàn tay cô.
“Em muốn một cái bàn học à? Còn nhà vệ sinh em nói, là toilet đúng không?”
“Đúng vậy.” Lâm An An lại cố rút tay, vẫn không được… Đành dùng tay kia vẽ vời trên bàn: “Nhà mình có thể xây thêm một nhà vệ sinh không ạ? Chỉ cần một gian nhỏ thôi, có thể rửa mặt, tắm rửa, đi vệ sinh, nếu ngâm bồn được thì càng tốt, ngâm thuốc rất tốt cho sức khỏe của em…”
Sở Minh Chu hiểu ra, không những không phản đối mà còn thấy suy nghĩ của cô rất tiến bộ. Lâm An An nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt đầy mong đợi.
Sở Minh Chu không hiểu sao lại đưa tay lên, xoa nhẹ đầu cô.
“Được, anh đồng ý.”
Cái xoa đầu này không chỉ khiến anh bối rối mà Lâm An An cũng sững sờ…
Sở Minh Chu vội rút tay về, đưa lên môi ho khan một tiếng, chau mày, mặt tỏ ra nghiêm túc.
“Xây thêm nhà vệ sinh không đơn giản, phải xin phép đơn vị. Còn bàn học, anh sẽ sớm chuẩn bị cho em.”
Lâm An An bị lời nói của anh kéo về thực tại, lập tức nũng nịu.
“Thật sao ạ? Tuyệt quá, cảm ơn chồng, anh tốt quá!”
Sở Minh Chu nhìn cô đầy cưng chiều, khẽ gật đầu. Ở nơi Lâm An An không thấy, anh lại nở một nụ cười.
Mỗi khi đạt được mục đích, Lâm An An lại ngọt ngào hết mức.
“Vậy em đợi tin tốt của anh nhé! Em và anh là tốt nhất trên đời. Đợi sau này em thành công, em sẽ đối xử với anh tốt hơn nữa…”
“Ừ.”
“À, không chỉ bàn học quan trọng đâu, ghế cũng quan trọng lắm, em còn muốn một cái ghế đi kèm nữa, phải thật thoải mái, tốt nhất là có đệm mềm một chút.”
“Được.”
“Chồng muôn năm, em yêu anh nhất.”
Hai từ cuối cùng của Lâm An An khiến Sở Minh Chu giật mình! Mắt anh chợt tối sầm lại, khi nhìn cô lần nữa, trong đáy mắt đã phảng phất sắc đỏ.
Cô đang ở rất gần anh…
Sở Minh Chu chỉ do dự một chút, rồi đưa tay kéo cô vào lòng. Vốn dĩ anh đã cao, dù đang ngồi cũng cao hơn Lâm An An rất nhiều. Anh khẽ chạm trán vào đỉnh đầu cô, giọng hơi nghẹn ngào.
“Nhớ kỹ lời em vừa nói đấy.”