Mỹ Nhân Thập Niên 70 Đến Vùng Tây Bắc, Chàng Quân Nhân Cứng Rắn Trở Nên Dịu Dàng

Chương 24: Hai mươi tờ mười đồng 

Trước Sau

break

“Con xem tình cảnh của con bây giờ đi, lại còn thêm thằng em chồng nữa, Tết này tính sao đây?” 

“Nghe nói chân thằng Dũng đỡ nhiều rồi, nhưng nó còn nhỏ, về nhà phải chăm kỹ, không được để lại di chứng. Con như thế này thì chăm được ai? Không lo thì người ta lại nói ra nói vào.” 

Lâm An An nắm lấy tay mẹ, lắc nhẹ: 

“Mẹ đừng lo, mấy chuyện này không làm khó được con đâu.” 

Bị cô ngắt lời, mẹ Lâm cũng thôi không suy nghĩ miên man nữa. 

“Không lo sao được? Nếu không phải ở nhà còn bao nhiêu việc…” 

Bà lại bắt đầu một tràng dặn dò. Mẹ Lâm trăm ngàn lần không yên tâm. 

Lâm An An chỉ cười và lắng nghe, tay cầm chiếc kéo nhỏ cắt móng tay. Cắt xong tay trái, tay phải chưa làm được, cô liền chuyển sang móng chân. Ở đây ngay cả cái bấm móng tay cũng không có, trông thật… khó coi. 

Đúng lúc đó, Sở Minh Chu gõ cửa. Cửa không đóng chặt nên anh vừa gõ là cửa đã mở ra. 

Lâm An An và anh nhìn nhau… cô đang co một chân lên, để lộ những ngón chân hồng hào… 

Sở Minh Chu đứng hình, ánh mắt dán chặt vào bàn chân trắng nõn của cô, có thể thấy rõ từng ngón chân tròn trịa. 

Mặt Lâm An An đỏ bừng lên, cô vội rụt chân lại, cuống quýt kéo chăn phủ lên. 

“Anh… sao anh vào mà không gõ cửa vậy!” 

Sở Minh Chu lúc này mới hoàn hồn, tai cũng ửng đỏ. Anh quay mặt đi, nói một cách không tự nhiên: 

“Anh có gõ rồi, nhưng cửa không đóng, vừa gõ là nó mở ra.” 

Mẹ Lâm nhìn hai đứa trẻ ngượng ngùng, không khỏi buồn cười. 

“Thôi được rồi, Minh Chu, con tìm hai mẹ con có việc gì không?” 

Sở Minh Chu khẽ “ừm” một tiếng. 

“Mai An An đi tái khám, hẹn chín giờ sáng. Nhưng con có việc gấp, không đi cùng được, con sẽ sắp xếp người đưa đi đón về.” 

“Không sao đâu, mẹ đưa An An đi được, bọn mẹ biết đường mà.” 

“Con sắp xếp xong cả rồi.” 

Nói xong, anh do dự một chút rồi bước vào phòng, đặt một xấp tiền và tem phiếu lên bàn, sau đó nhanh chóng lùi ra. 

“Mọi người nghỉ sớm đi.” 

Lâm An An còn chưa hết ngượng thì Sở Minh Chu đã đi mất. Mẹ Lâm định gọi anh lại nhưng anh đi quá nhanh. 

Sao có thể lấy tiền của Sở Minh Chu được? Dù Lâm An An là vợ anh, nhưng tính ra thì tiền này không nên do anh chi trả. 

“An An!” Mẹ Lâm bối rối cầm xấp tiền lên, đếm xong thì không khỏi thốt lên. “Hai… hai mươi tờ mười đồng, là hai trăm tệ!” 

Lâm An An cũng giật mình, không ngờ Sở Minh Chu lại đưa nhiều như vậy. Anh có ý gì đây? 

Ở thời này, hai trăm tệ không phải là một con số nhỏ, có thể làm được rất nhiều việc. Dưới xấp tiền còn có đủ loại tem phiếu: tem gạo, tem vải, tem dầu, tem thịt, tem đường… Chẳng lẽ anh đã dốc hết túi rồi sao? 

Lâm An An cảm thấy lòng mình phức tạp, không khỏi suy nghĩ lung tung. Anh muốn dứt khoát với cô, hay là muốn gắn kết hơn? Mấy ngày nay mẹ Lâm đi chợ đều tự bỏ tiền túi, bây giờ Sở Minh Chu đưa nhiều như vậy, là để trả nợ sao? Hay anh thực sự lo lắng và muốn chăm sóc cho cuộc sống của cô, thậm chí gánh cả viện phí sau này? 

“An An, tiền này không thể nhận được! Hai đứa tuy là vợ chồng, nhưng… tình cảm không hợp. Con cứ yên tâm chữa bệnh, ba mẹ sẽ lo viện phí cho con, đừng lo lắng gì cả.” 

Lâm An An mím môi, suy nghĩ một lúc rồi nói: 

“Mẹ, con hiểu ý mẹ, nhưng anh Minh Chu cũng là có ý tốt. Hơn nữa chúng con là một nhà, anh ấy muốn đưa tiền cũng là thể hiện trách nhiệm, muốn chăm sóc cho con. Nếu mình từ chối thẳng thừng, anh ấy sẽ buồn, lại nghĩ con xa cách.” 

Mẹ Lâm vẫn thấy không ổn. 

“Không được, nhận tiền rồi sau này con không ngẩng mặt lên được đâu. Chuyện nào ra chuyện đó.” 

Lâm An An nắm tay mẹ, kiên nhẫn thuyết phục: 

“Mẹ, chúng con là vợ chồng hợp pháp, làm gì có chuyện đó ạ? Con tiêu tiền của anh ấy là chuyện đương nhiên. Hay là thế này đi, chúng ta cứ nhận tiền trước, ngày mai xem viện phí thế nào, nếu đủ thì trả lại anh ấy, không đủ thì cứ dùng, sau này con sẽ trả lại sau.” 

Mẹ Lâm nghe cũng có lý, nhưng vẫn do dự. 

“Như… như vậy có được không?” 

“Sao lại không ạ? Biết đâu bệnh của con chữa tốn kém lắm thì sao?” 

Mẹ Lâm nghĩ đến số tiền mình mang theo, trong lòng cũng hơi hoang mang. Không phải bà không mang đủ, mà bà chưa từng nghĩ căn bệnh này có thể chữa được. Con gái đột nhiên đòi lên tận Tây Bắc chữa bệnh, bà chỉ nghĩ con bé muốn tìm chồng, còn chữa bệnh chỉ là cái cớ. 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc