Lục Phượng Sương và nữ chính như nước với lửa, tranh đấu nhiều năm còn từng cùng nhau giành nam chính. Tô Lâm Lang tuyệt đối sẽ không bỏ qua Lục Phượng Sương. Nhà họ Tô đại diện cho phe văn nhân. Nam chính sau khi lên ngôi cần “giết gà dọa khỉ”, chỉ cần hắn nghiêng về phe văn nhân thì Phủ Cung Hầu sụp đổ là điều tất yếu.
Nếu Lục Phượng Sương có thể hạ gục nữ chính mà thành công thượng vị... Nhưng Tô Lâm Lang là nữ chính, cả hai đều là người thông minh. Lục Yến Chi không tin chỉ cần vài kế mình bày ra là có thể đánh bại Tô Lâm Lang. Không phá được cặp couple mà vẫn giữ được Phủ Cung Hầu, trừ khi... trừ khi nam chính không thể lên ngôi thành công.
Đó là cách “một lần là xong” tốt nhất.
Tiếc rằng... Lục Yến Chi lắc đầu. Nghĩ cũng biết, với “trí tuệ siêu phàm” của nàng mà muốn ngăn nam chính thượng vị còn khó hơn lên trời. Dính dáng một chút tới vòng xoáy âm mưu hoàng gia, có mười mạng cũng không đủ cho nàng tiêu xài. Những chủ ý tệ hại còn lại thì cái nào cũng vô dụng. Cặp nam nữ chính này kẻ nào cũng tàn nhẫn, lại thích nhổ cỏ tận gốc. Cho dù cách hữu dụng nhất mà Lục Yến Chi nghĩ ra là gả mình đi, cũng phải đề phòng nhà phu quân quay đầu siết cổ nàng để đầu hàng nam chính.
Vậy thì... sớm quay sang đứng về phía nhân vật chính thì sao?
Ý nghĩ ấy vừa nảy ra đã như dây leo hút máu, điên cuồng bén rễ trong lòng Lục Yến Chi. Uy lực của nhân vật chính, ai đọc sách cũng biết. Nàng xuyên qua nửa năm, trước tiên bị nhốt trong viện nửa năm, sau khi được thả ra cũng chẳng tiếp xúc được bao nhiêu người. Mẫu thân đã mất, phụ thân chỉ sinh không dưỡng, tình thân mỏng manh, lỡ như...
Đang suy tính, ánh mắt nàng rơi vào chiếc vòng vàng trên cổ tay. Lục Yến Chi giơ tay tự tát mình một cái, buộc bản thân tỉnh táo lại.
Còn chưa gặp “dung nhan” của nhân vật chính mà nàng đã quỳ xuống rồi. Vừa ăn bánh do Lục nhị tỷ mang tới, trên tay đeo vòng vàng Lục Ấu An tặng, ở căn phòng mới do Lục Phượng Sương sắp xếp... Chuyện khác chưa nói, nếu Phủ Cung Hầu sụp đổ, chỉ cần nghĩ đến kết cục của những cô nương như hoa như ngọc này sẽ ra sao?
Nếu đã từng phản kháng thì còn đỡ nhưng nếu không tranh đấu lấy một lần, chỉ vì mình phản bội mà khiến Phủ Cung Hầu sụp đổ, để những tỷ muội ấy rơi xuống bùn lầy... Lục Yến Chi tự hỏi lương tâm mình có lạnh toát không? E rằng nửa đêm cũng phải tìm dây thừng tự thắt cổ. Con đường ngả về phía nhân vật chính không đi được, cũng không thể đi. Lục Yến Chi hoàn toàn dập tắt ý nghĩ ấy.
Mai Uyển... Mai Uyển...
Nàng lăn lộn trên giường, lẩm nhẩm hai chữ này. Có một ngoại lệ, nàng nhớ có một ngoại lệ. Ngoại lệ ấy đã bảo toàn được một đại gia tộc khác từng đối đầu với nữ chính.
Nghĩ vậy, nàng chẳng kịp để tâm gì nữa, lao tới tủ. Vội vàng tìm ra cuốn sổ nàng cất giấu, đó là quyển Lục Yến Chi viết ngay khi vừa xuyên qua, ghi lại tất cả những sự việc và nhân vật mà nàng còn nhớ.
Tìm thấy rồi!
Mắt Lục Yến Chi sáng lên khi nhìn vào dòng chữ mình viết.
Nam phụ, Kỷ Mạo Thịnh, thế tử Bình Dương vương. Vì si mê nữ chính hơn hai mươi năm mà chậm chạp chưa cưới, đến khi nữ chính xuất giá, nam phụ mới lấy Trần thị, người vẫn một lòng mến mộ hắn.
Trong nguyên tác, cha của nam chính rất thưởng thức nam phụ, thậm chí còn tặng cả ngọc bội đeo bên mình. Cụ thể thưởng thức thế nào, hai người kết giao ra sao, Lục Yến Chi không rõ nhưng chỉ với sự thưởng thức ấy và miếng ngọc bội kia, nam chính đã buông tha cho cả nhà họ Trần.