Cho dù trong đầu tràn đầy tư tưởng trung quân, cũng không có nghĩa cả nhà đều là những khúc gỗ mục sống chẳng được bao lâu. Ngay cả lão Hầu gia cũng từng bóng gió nhắc nhở Lục Phượng Sương Hoài Khang Đế là người thế nào. Thủ đoạn trị quốc của Hoàng thượng, Lục Phượng Sương không thể cảm nhận trực tiếp nhưng thanh danh đa tình của Hoài Khang Đế thì nàng cũng biết đôi phần.
Lục Phượng Sương quỳ xổm trước mặt lão phong quân, hiếm hoi làm nũng, nhỏ giọng nói: “Tổ mẫu, tổ mẫu tốt của con, xin người nghĩ giúp con một cách đi. Bảo vật mong manh như thế này, con vừa muốn lúc nào cũng được ngắm, lại thật sự không nỡ đem tiến dâng, vậy phải làm sao đây?”
“Con đã không bảo vệ nổi, lại cũng không muốn người khác nảy sinh lòng tham thò tay cướp đoạt, trên đời này làm gì có chuyện vẹn cả đôi đường?”
Lời thì nói vậy nhưng cuối cùng lão phong quân vẫn không chịu nổi sự quấn quýt của Lục Phượng Sương, rốt cuộc cũng cho nàng một chủ ý.
“Hiếm thế kỳ trân con không giữ nổi nhưng những bảo vật tầm thường hơn thì vẫn có thể giữ lại để thưởng ngoạn. Lấy giả tráo thật, ai biết được cái nào là trân châu, cái nào chỉ là mắt cá?”
“Phượng Sương, Phượng Sương?” Quách thị thấy Lục Phượng Sương đang thất thần, khẽ gọi hai tiếng.
“Nương?” Lục Phượng Sương hoàn hồn, đáp lại một câu.
“Vừa rồi nương hỏi có phải định dẫn lục nha đầu đi không, con liền chẳng nói gì nữa.”
Người khác trong phủ thì thôi nhưng với những hành vi luôn ngoài dự liệu của Lục Yến Chi, đến cả Quách thị cũng không nhịn được phải nói thêm vài lời.
“Nương nhớ Liễu thị cũng là người đẹp mảnh mai như liễu yếu trước gió. Dù đã đi lâu như vậy, nương vẫn còn nhớ rõ đôi mắt ấy, thật sự rất xinh.”
Quách thị thở dài: “Sao con bé bà ta sinh ra lại chẳng có lấy nửa phần phong thái ấy? Dù có xinh đẹp, yếu đuối một chút, quậy phá một chút cũng còn hơn như bây giờ, thành trò cười Đông Thi bắt chước Tây Thi khắp cả kinh thành.”
“Giờ con còn muốn dẫn nó đến Mai Uyển, lỡ nó lại gây ra chuyện gì thì không chỉ khiến người ta cười chê, làm mất thể diện Hầu phủ, mà còn làm chậm trễ chuyện của con.”
Nói đi nói lại, rốt cuộc Quách thị vẫn sợ Lục Yến Chi, kẻ luôn kéo lùi chân ảnh hưởng đến đứa con gái cưng của mình.
Nhưng Lục Phượng Sương thì đã quyết tâm nhất định phải để Lục Yến Chi lộ diện. Không chỉ lần này, mà sau này hễ có cơ hội thích hợp, nàng đều sẽ dẫn Lục Yến Chi ra ngoài nhìn ngắm nhiều hơn.
Tất nhiên, Lục Phượng Sương không phủ nhận trong đó có tư tâm của mình nhưng quả thật cũng có phần không nỡ. Bên ngoài nàng được người ta tâng bốc lên cao, song tình hình trong phủ ra sao, Lục Phượng Sương nhìn rất rõ. Nàng không biết dung mạo của Lục Yến Chi có thể che giấu được bao lâu nhưng thân phận của nàng ấy rốt cuộc vẫn thấp hơn một bậc, thế nào cũng phải rèn luyện cho nàng ấy khôn ngoan thêm chút nữa.
Nàng ấy sinh ra một gương mặt hoa dung nguyệt mạo khiến người ta thèm khát, nhớ mãi không quên nhưng lại dễ dàng bị vài ba câu dụ dỗ mà lừa đi, lỡ một ngày sự việc vượt khỏi tầm kiểm soát... Lục Phượng Sương thậm chí còn sợ Lục Yến Chi sẽ bị người ta siết chặt trong tay, nắm trong lòng bàn tay mà vò nát, thao túng đến mức rơi vào cảnh khốn cùng nhất, sống không bằng chết, muốn chết cũng không được.
Trên đời này, kẻ mong cho vạn kim chi bảo rơi xuống bùn nhơ để tiện nhúng tay vào nhiều không kể xiết. Dẫu sao cũng đều là cô nương của Hầu phủ, lại ngoan ngoãn gọi nàng một tiếng “đại tỷ”, nàng không thể làm ngơ được.