Mặt Tạ Chu trắng bệch, vừa ngẩng đầu lên đã thấy một căn phòng giam ở cuối cùng của hành lang đang mở cửa. Cậu bèn không quan tâm thêm nữa mà vọt vào trong đó, mau chóng khóa trái cửa lại, sau đó vô lực dựa vào cửa sắt, xụi lơ trượt xuống đất. Tiếng của mấy gã đàn ông cao to kia truyền đến cách một cánh cửa, điều kỳ lạ chính là dù chúng mắng rất tục rằng nhưng lại không có ai đến phá cửa, sau đó nữa, Tạ Chu nghe thấy tiếng bước chân hậm hực hùng hổ đi xa của mấy người kia.
Lúc này, Tạ Chu mới dám chậm rãi cuộn hai chân lại, hai cánh tay vây lấy chính mình, thả lỏng thần kinh căng chặt.
Chờ cho đến khi Tạ Chu lại ngẩng đầu lên một lần nữa, cậu chợt phát hiện trước mặt có một người đàn ông da trắng tóc vàng mắt xanh, dáng người cao to đang đứng. Người này cũng mặc đồng phục tù nhân, nhưng hắn lại khác hoàn toàn với những gã tội phạm vừa thấy là biết là ngữ ngang ngược. Đôi mắt của hắn xanh thẳm thâm thúy, trên mũi còn có một cặp mắt kính gọng mỏng, khí chất văn nhã, tràn ngập hơi thở của một người có địa vị cao, chỉ cần đổi một bộ tây trang là gần như có thể đảm nhiệm chức vụ của một người thuộc tầng lớp cao tầng của phố Wall, thoạt nhìn chính là hình tượng tinh anh kinh điển của nước Mỹ.
Louis vừa mới liên lạc với các thủ hạ xong, vừa ra khỏi phòng tối là đã thấy ngay cậu bé phương Đông có diện mạo quá diễm lệ này đang dựa vào cửa, dường như cảm thấy cực kỳ tủi thân, nước mắt chảy dài như không bao giờ cạn, khóe mắt đỏ ửng nhiễm chút ướt át, thoạt nhìn giống như một món đồ sứ Trung Quốc dễ vỡ, cực kỳ dễ bắt nạt.
Không một ai trong cả nhà giam này dám đặt chân vào đây, đây là điều mà mọi người đều biết.
Tạ Chu không hề hay biết gì mà đã lỗ mãng xong vào đây, thấy diện mạo của Louis rồi thì chỉ tự cảm thấy đây là một tên tội phạm có văn hóa.
Louis sống hai mươi bảy năm cuộc đời, đây là lần đầu tiên nảy sinh hứng thú với một đồ vật tinh xảo và phức tạp thế này. Đứa trẻ phương Đông thoạt nhìn đang cực kỳ khủng hoảng kia thật sự rất hợp gu hắn, khiến cho Louis không nhịn được muốn chủ động trêu đùa.
Louis đứng trước mặt Tạ Chu, trong căn phòng giam yên tĩnh bỗng nhiên vang lên giọng nói hoa lệ (1): “Chào ngài, ngài ở trong phòng tôi như thế này là định làm gì thế? Tự tiện xâm nhập phòng của người khác chỉ e là không lịch sự cho lắm nhỉ.”
Tạ Chu vừa mới nghe được lời nói có ý đuổi người kia của hắn thì lập tức căng thẳng thần kinh, gian phòng giam sạch sẽ cô lập này đã đoán trước vận mệnh bi thảm của cậu. Trước kia Tạ Chu dựa vào sự che chở cẩn thận tỉ mỉ của ông nội cậu, giờ chỉ có thể ôm hy vọng nhờ cậy vị tội phạm trông có vẻ dịu dàng này che chở.
Dù đầu óc của Tạ Chu không đủ thông minh nhưng cũng có thể suy đoán ra được địa vị của người này rất cao, bằng không đám người vừa nãy cũng sẽ không chỉ hùng hùng hổ hổ nói mấy câu rồi đi ngay như thế.
Nghe thấy câu từ có ý đuổi khách của Louis, Tạ Chu sốt ruột cuống quýt thỉnh cầu: “Tôi có thể ở cùng một phòng với anh không? Bên ngoài có rất nhiều người muốn bắt tôi.” Nói rồi như còn ngại không đủ mà bổ sung thêm: “Tôi sẽ không mang đến thêm phiền toái cho anh, tôi chỉ cần một chỗ ngủ là được rồi, tôi còn có thể quét dọn vệ sinh cho anh nữa.”