Cố Đình Lan không ngờ là vì lý do này: "Em vì thế mà cho đối tượng xem mắt leo cây?"
"Cũng không hẳn." Nguyễn Nhu Mễ hơi do dự, không biết nên nói hay không: "Anh muốn nghe lời thật hay giả?" Cô dừng lại một chút, nhìn quanh rồi áp sát vào tai anh thì thầm đầy bí ẩn: "Ân nhân, anh cũng coi như đã cứu mạng tôi, đã uống nước... rửa chân tôi..." Cô ngập ngừng: "Tôi không coi anh là người ngoài, anh phải tránh xa tên đó ra!"
"Tên nào? Tại sao?" Bỗng nhiên bị người ta áp sát gần như vậy, Cố Đình Lan có chút không thoải mái, một mùi hương thấm vào lòng người không thể kìm nén được xộc vào mũi.
"Đối tượng xem mắt của tôi chứ ai!" Nguyễn Nhu Mễ nhìn khắp mặt anh, ra vẻ đương nhiên nói: "Anh đẹp trai như vậy, đương nhiên phải tránh xa anh ta! Thời buổi này, con trai chúng ta ra ngoài phải biết tự bảo vệ mình."
——Con trai chúng ta...
Cố Đình Lan: "?" Cô có hiểu lầm gì về con trai vậy?
Nhìn vẻ mặt không biết gì của ân nhân, Nguyễn Nhu Mễ do dự, không biết có nên giúp anh một tay không! Nói đi thì phải nói lại, cứu người một mạng hơn xây bảy tòa tháp, trước đây anh còn cứu mạng cô, cô không thể thấy chết mà không cứu, để anh nhảy vào hố lửa được.
Nguyễn Nhu Mễ cắn răng nói nhỏ: "Ân nhân, tôi nói thật với anh nhưng anh phải giữ bí mật đấy nhé!"
Cố Đình Lan khẽ gật đầu, Nguyễn Nhu Mễ coi như anh đã đồng ý.
"Đối tượng xem mắt của tôi sợ là không được." Nói đến đây, cô liếc nhìn khuôn mặt tuấn tú của ân nhân, giọng điệu vừa thương cảm vừa tiếc nuối: "Anh ta thích nhất là đàn ông đẹp trai, ân nhân, anh đẹp trai như vậy, chắc chắn là mẫu người mà đối tượng xem mắt của tôi thích."
Cố Đình Lan: "..."
Cố Đình Lan: "...."
Cố Đình Lan: "......"
Anh sống hai mươi tám năm, lần đầu tiên biết mình thích đàn ông.
Cố Đình Lan hít một hơi thật sâu, ép mình bình tĩnh lại, anh hỏi cô: "Ý em là cái nào không được?"
Nguyễn Nhu Mễ ngây người, nghe không hiểu sao? Ân nhân của cô thật là quá ngây thơ!
Nguyễn Nhu Mễ ngượng ngùng nói: "Chính là chỗ đó!"
"Chỗ nào?"
"Của đàn ông!"
Cố Đình Lan: "?" Có phải là chỗ mà anh đang nghĩ không?
Sợ ân nhân vẫn không hiểu, Nguyễn Nhu Mễ mặt ửng hồng nhìn chằm chằm vào chỗ dưới của anh, chỉ chỉ, giọng nhỏ như muỗi: "Chính... chính là chỗ đó!" Cô cảm thấy cả kiếp trước cộng kiếp này có lẽ cũng chưa từng xấu hổ như vậy. Nếu không phải để báo đáp ân cứu mạng, dù có chết cô cũng không thảo luận chủ đề này với một người đàn ông.
Cố Đình Lan chỉ cảm thấy chỗ dưới lạnh toát.
Anh sống hai mươi tám năm, chưa từng bị người ta nghi ngờ năng lực như vậy!
Chưa từng!
Nguyễn Nhu Mễ nhận ra sắc mặt đối phương không tốt, cô tưởng anh bị đàn ông để ý nên mới không vui, cô khuyên anh, giọng nhỏ như muỗi: "Ân nhân, thật ra anh không cần phải xấu hổ đâu, nếu có xấu hổ thì cũng là đối tượng xem mắt của tôi, là anh ta không biết xấu hổ, không biết liêm sỉ." Cô dừng lại một chút rồi bổ sung: "Nhưng mà, anh biết trong lòng là được rồi, đừng đi mắng anh ta, anh ta cũng không dễ dàng gì."
Cố Đình Lan đột nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm cô: "Em nói gì?"
Nguyễn Nhu Mễ sợ đến mức lùi lại một bước: "Ân nhân, anh bình tĩnh một chút, đẹp trai không phải lỗi của anh, bị người ta để ý cũng không phải lỗi của anh, đều là lỗi của đối tượng xem mắt của tôi." Cô dừng lại một chút rồi thở dài: "Nhưng mà, cũng không phải hoàn toàn là lỗi của đối tượng xem mắt của tôi, anh ta cũng không dễ dàng gì, anh ta vốn là con cưng của trời nhưng lại rơi xuống bùn đen, từ nhỏ đã đi nước ngoài chịu đủ mọi cực khổ, vốn tưởng rằng sau khi lớn lên, kiến thức học được có thể báo đáp đất nước nhưng không ngờ vừa về nước, những kiến thức khổ cực học được trước đây lại trở thành bằng chứng cho tội ác, nhiệt huyết đầy khang đều bị môi trường này dập tắt."
Nguyễn Nhu Mễ nói một hơi, suýt chút nữa thì nghẹn chết.
Cố Đình Lan từ từ bình tĩnh lại, anh chưa từng biết, hóa ra trên thế giới này, người hiểu rõ tâm tư anh nhất lại là kẻ luôn miệng nói thích anh nhưng lại làm những chuyện khiến anh chán ghét.
Bỏ qua những lời trước đó của cô, anh lại có chút cảm động, một mình đi trên con đường quá lâu rồi, giờ đây lại có một người hiểu anh xuất hiện, làm sao anh có thể không cảm động chứ!