Cô là một NPC trong thế giới vô hạn lưu, có biên chế hẳn hoi. Nhưng giờ thì cô lại phải lang thang rồi.
Bản thể của Tang Đồ là một chú chó mây, vì bản thể đặc biệt nên cô được phân công đi sửa lỗi trong trò chơi. Từ những lỗi nhỏ như khóa cửa bị hỏng, người chơi vô tình ăn mất manh mối. Cho đến những lỗi lớn như ác quỷ để mắt đến người chơi và muốn bỏ trốn khiến trò chơi sụp đổ, Tang Đồ đã sửa ít nhất hàng vạn lỗi.
Chỉ là... điểm tích lũy không tăng mà còn giảm.
Buồn bã hít mũi, Tang Đồ kéo đôi tai chó xuống che mắt.
Sau thẻ công tác, dòng trạng thái điểm tích lũy mới nhất là: -1000.
Để người chơi đi là trọng tội. Nhưng Tang Đồ không hối hận, chỉ cần nghĩ đến người đàn ông luôn giúp đỡ mình có thể trở về thế giới của mình cô không nhịn được cong mắt, vẫy đuôi. Sau đó vì không nhìn đường mà giẫm hụt, rơi vào khe nứt không gian.
...
Mùi thuốc khử trùng tràn ngập phòng bệnh, chất lỏng trong chai truyền dịch "tích tắc, tích tắc" rơi xuống.
Tang Đồ nhìn căn phòng hoàn toàn xa lạ, chậm rãi hít một hơi.
"Hic..."
Trán đau quá.
Người đàn ông đầu hói ngồi bên giường bệnh vẫn nói không ngừng. Tang Đồ tỉnh lại, người đàn ông này vẫn luôn nói.
"... Chú cũng vì muốn tốt cho cháu thôi, dù sao thì cháu cũng là do chú nuôi lớn. Bảo bối của nhà họ Tang chúng ta lại bị một tên diễn viên bắt nạt, chỉ là một ảnh đế thôi mà! Hắn là cái thá gì!"
Nghe không hiểu lắm. Tang Đồ biết mình đã xuyên không nhưng vẫn chưa kịp tiếp thu ký ức của thân xác này. Nhưng trông ông ta có vẻ rất nhiệt tình.
"Ông muốn giúp tôi xử lý anh ta sao?"
Bà dì quái vật NPC đã nói, nếu có ai dám bắt nạt cô, bà dì sẽ tát chết người đó.
Chú hai nhà họ Tang: "?"
Ông là người đàng hoàng!
"Khụ, con bé này chỉ biết đùa với chú thôi. Nhưng nếu cháu tin chú thì chú có cả vạn cách để thằng nhóc nhà họ Hứa kia quay lại cầu xin cháu. Nhưng mà..."
Nói rồi, chú hai nhà họ Tang nhanh chóng lấy ra ba bản tài liệu.
"Đàn ông ấy mà, không thể đối xử tốt với họ quá được. Trước đây cháu không phải đã cho hắn mấy nguồn tài nguyên hàng đầu rồi sao? Nghe lời chú lấy hết lại đi. Chú đã chuẩn bị sẵn hợp đồng cho cháu rồi, cháu chỉ cần ký tên là được. Đàn ông đều là đồ xương mềm, cháu không đối xử tốt với hắn, hắn mới hối hận."
Tang Đồ bị nhét vào tay một cây bút máy đắt tiền.
Như sợ cô không biết ký ở đâu, chú hai nhà họ Tang dùng ngón tay mập mạp chỉ vào chỗ trống, động tác vô tình che mất nội dung hợp đồng.
"..."
Tang Đồ không hiểu.
"Cảm ơn chú."
Nhưng Tang Đồ phải làm người lễ phép. Cô nhẹ giọng cảm ơn, đôi mắt hạnh đẹp đẽ trong veo cong thành hình trăng khuyết.
Chú hai nhà họ Tang lại ngẩn người. Ông chưa từng thấy Tang Đồ như vậy.
Trong ấn tượng của ông ta đứa cháu gái được cưng chiều này kiêu ngạo độc ác, ngang ngược vô lễ. Cô giống như một vũ khí sinh học hữu hình, u ám ồn ào, sức phá hoại cực lớn. Ngoan ngoãn như vậy là lần đầu tiên ông thấy.
Chú hai nhà họ Tang không nhịn được nhìn Tang Đồ thêm một lần. Phải thừa nhận rằng, dù bị thương, cô vẫn đẹp đến kinh ngạc.
Cô gái nhỏ dán băng gạc trên trán, mái tóc đen hơi rối xõa trên vai, làm tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm xinh xắn tinh tế. Còn toát lên một chút cảm giác mong manh khiến người ta đau lòng.