"Ồ không, thưa thầy! A, sao thầy lại chạm vào mông của em?!" Hai chân Chu Dịch càng lúc càng run, lúc này hắn thực sự không đứng vững được. “Kỳ lạ, sao chỗ này lại ướt thế này?” Tay Hàn Vũ Thiệu sờ lên cái mông mềm mại một lúc rồi di chuyển xuống phía dưới đường mông. Vải ở đó sẫm màu hơn chỗ khác, sờ lên có cảm giác ướt át.
"A! thầy, đừng chạm vào nơi đó, a!" Lỗ nhỏ của Chu Dịch bị ngón tay của người đàn ông ấn mấy cái, eo hắn lập tức mềm ra, suýt chút nữa ngã xuống đất, cũng may được đối phương có lực ôm vào lòng.
“Kỳ lạ, học trò Chu chẳng lẽ là con gái?” Hàn Vũ Thiệu ôm eo Chu Dịch, đẩy hắn sang một bên, nằm trên bàn, ngón tay tò mò mò mẫm khe mông của hắn.
"Không, không phải! A, thầy, xin thầy đừng chạm vào." Thân trên của Chu Dịch nằm trên bàn, chân còn hơi yếu, bởi vì tư thế nên lớp vải mỏng dính vào mông, hai mảnh ở giữa mông tròn.
"Có dươиɠ ѵậŧ nhỏ nhưng cũng có âʍ ɦộ nhỏ, học trò Chu thực sự có thân hình da^ʍ đãиɠ." Hàn Vũ Thiệu cười khúc khích, chạm vào dươиɠ ѵậŧ nhỏ đang bị đồng phục thể dục siết lại, sau đó véo vào cái mông nhỏ thấy hình dáng âʍ ɦộ mơ hồ hiện ra.
"Â! không phải da^ʍ đãиɠ, ừm, thân thể của em chỉ là khác với người khác thôi, a, thầy đừng nói cho người khác biết!" Chu Dịch sợ đến mức lắc lắc người, rụt rè quay người lại nhìn về phía Hàn Vũ Thiệu, ánh mắt đầy khẩn cầu.
“Có nói cho người khác biết hay không thì phải xem biểu hiện của học trò.” Hàn Vũ Thiệu vỗ vỗ cái mông trắng nõn của Chu Dịch, nắm lấy lớp vải ở khe mông kéo lên trên.
"A! Thầy ơi! Thầy Hàn muốn làm gì vậy?" Lớp vải giữa mông Chu Dịch bị xé thành một sợi dây mỏng manh, người đàn ông khỏe đến nỗi khi nhấc lên thì hai chân rời khỏi mặt đất! âʍ ɦộ bị vải cọ xát mạnh, Chu Dịch liền sợ hãi gào khóc.
Hàn Vũ Thiệu sờ sờ đầu Chu Dịch, dùng ngón trỏ lau nước mắt trên mặt Chu Dịch rồi nói: "Thầy sẽ không làm khó, chỉ cần ngoan ngoãn phối hợp."
"Ồ, thầy, em sẽ ngoan ngoãn." Chu Dịch lau nước mắt, được người đàn ông nhẹ nhàng bế lên, ngồi lên bàn.
Hàn Vũ Thiệu hôn lên lúm đồng tiền trên mặt Chu Dịch, sau đó hôn lên đôi môi ẩm ướt của hắn.
"Thầy, thầy tại sao lại hôn em?" Mặt Chu Dịch đỏ bừng, có chút ngượng ngùng nhìn nam nhân.
“Bởi vì học trò Chu rất dễ thương nên thầy không nhịn được muốn hôn.” Hàn Vũ Thiệu ôm đầu Chu Dịch, hôn lên đôi môi mềm mại của hắn, lần này là nụ hôn ngượng ngùng và ướt át.
"Ừm, ừm...thầy..." Chu Dịch hôn môi không lưu loát, buộc phải nuốt rất nhiều nước bọt của đàn ông, nụ hôn vừa kết thúc khuôn mặt càng trở nên đỏ bừng.