Sau ngày ấy, Cao Huyền lại trở nên bận rộn, gần như không đến tìm nàng. Cuối cùng thì cuộc sống yên bình cũng trở về với Cẩn Nhu.
Ánh nắng mặt trời mùa thu nhẹ nhàng xuyên qua tán cây đổ xuống khuôn mặt trắng trẻo của Cẩn Nhu. Lá trên cây ngân hạnh đã trở nên vàng úa, theo gió rơi lả tả xuống sân. Nàng hít sâu một hơi, cảm thụ khung cảnh đẹp như tranh vẽ trước mặt. Đã lâu lắm rồi nàng không được hưởng thụ được không khí ngoài trời, tất cả là tại tên cầm thú kia. Thánh thượng tốt nhất là hãy khiến Cao Huyền bận chết đi.
Chẳng mấy chốc nữa là sẽ bắt đầu vào đông, nàng sẽ lại thêm một tuổi.
Thời gian một đời người trôi qua rất nhanh, khi còn tận hưởng được thì phải tận hưởng. Nàng không muốn sống một cuộc đời quá nhiều ưu phiền. Cuộc sống vô thường, nàng chỉ muốn một đời yên ổn đến già, đi qua nhân gian này một cách vẹn toàn.
Dì nàng từng nói những kẻ quá nhạy cảm, để ý người khác quá nhiều, sẽ chỉ tự làm khổ mình và người khác. Con người muốn sống vô tư thì phải học được cách vô tâm, nàng cũng chẳng phải kẻ ngoại lệ.
Càng trưởng thành, tính cách của nàng càng thanh đạm, thờ ơ. Phàm là việc không đe dọa đến mạng sống, không đe dọa đến miếng ăn thì nàng cũng chẳng để quá lâu ở trong lòng. Thế nên, tình yêu nam nữ càng là cấm kị của nàng, để trong trái tim nàng hầu như không có thứ cảm xúc mạnh mẽ thái quá nào.
Nhưng gần đây, Cao Huyền có cho nàng chút hoảng loạn khó giải thích được. Hắn có bao nhiêu nồng nhiệt dữ dội, có bao nhiêu sự điên cuồng từ sâu trong xương tủy, nàng đều cảm nhận được.
Nàng bắt đầu sợ, sợ thứ tình cảm của hắn sẽ phá vỡ sự cân bằng bình yên trong trái tim nàng.
Cẩn Nhu ngẩn ngơ nhìn hàng trăm chiếc lá vàng úa bị gió thổi tung lên bầu trời trong vắt kia, cố gắng để đầu óc mình trở nên trống rỗng.
Tất cả là tại gần đây có mấy thứ kì quặc đáng xấu hổ hiện lên trong tâm trí yên ả của nàng.
Những ngày vừa rồi ở trong phòng ngủ…
Cẩn Nhu đỏ bừng mặt… lắc lắc đầu, cố gắng xua tan đi những hình ảnh sa đọa đầy hư hỏng kia.
Trong gian phòng khép kín, cách biệt với thế giới bên ngoài, thân thể nàng dâm mĩ cong lên trên chiếc chăn gấm nhăn nhúm không ra hình thù. Hắn ôm chặt nàng, xâm phạm nàng. Bị thứ thô lớn mạnh mẽ tàn nhẫn đâm sâu, đến xương cốt của nàng cũng tê dại. Nàng nức nở rêи ɾỉ, không thể khống chế được bản thân mà run rẩy. Trong bụng nàng có khi chứa toàn là tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc nóng của hắn, bụng nhỏ hơi phồng lên, trướng đến khó chịu.
Hắn bá đạo mạnh mẽ chiếm đoạt nàng như vậy, xấu xa bại hoại như vậy nhưng khi hắn ôm nàng, chôn sâu vào người nàng, gọi tên nàng một cách ôn nhu, nàng dường như tan chảy ra thành một vũng nước mềm mại, quên cả xấu hổ, dần dần thừa hoan dưới thân hắn.
Trong không gian tách biệt chỉ có du͙© vọиɠ cuồn cuộn ấy, đầu óc nàng trở nên mơ hồ không tỉnh táo, cùng hắn dây dưa quấn vào nhau không biết thời gian ngoài kia sớm tối như thế nào.
Cho dù đầu óc nàng trống rỗng, cho dù nàng có thất thần, trong đáy mắt của nàng cũng chỉ phản chiếu khuôn mặt tà mị tuấn lãng kia.
Cao Huyền hồ như muốn làm nàng tan rã ý thức, quên đi thế giới ngoài kia. Giống như khi ở trong căn phòng ấy, chỉ có hai người bọn họ triền miên. Nàng chỉ có thể thừa nhận thế giới của nàng sẽ chỉ có một mình hắn, chỉ có thể tập trung vào hắn.
Muốn vây hãm nàng, để nàng phát điên cùng hắn… Nàng chậm chạp, lần nữa nhận ra âm mưu của hắn...
***
Mấy ngày sau, Đinh Khâm gửi thư cho nàng một bức thư.
Trên thư viết dài dòng văn tự, nhưng Cẩn Nhu có thể tóm gọn là: Đêm trăng ôn chuyện cũ, bạn thuở nhỏ cảm giác khăng khít, muốn gặp gỡ thường xuyên, cùng nhau vun đắp tình cảm.
Cẩn Nhu thẳng thừng viết thư từ chối, trong nhà nàng có một tên huynh trưởng ghen tuông biến thái. Nàng còn muốn sống lâu ấy, có được không?
Vậy mà Đinh Khâm lì lợm dây dưa không dứt, dù bị từ chối vẫn gửi tiếp lá thứ hai. Lần thứ hai gửi không được đáp lại, hắn gửi tiếp lá thứ ba. Hẹn gặp lại ở lầu các bên sông chốn cũ, nếu nàng không đến nói chuyện rõ ràng, hắn sẽ đến phủ quốc công tìm đại phu nhân trực tiếp ngỏ ý cầu hôn nàng.
Đinh Khâm mấy năm không gặp, hắn ăn phải cái gì mà lên cơn thần kinh vậy?
Cẩn Nhu nhìn vào lá thư, cau mày thở dài.
Đại phu nhân sẽ phản ứng thế nào, bà có thể sẽ thấy hắn không tệ, có thể sẽ đồng ý ngay tắp lự. Nữ nhân ở tuổi nàng đa số đều được gả đi rồi.
Lại nói về chuyện cưới gả…
Cẩn Nhu vô cùng thắc mắc sao Cao Huyền không báo với đại phu nhân nạp nàng làm thiếp luôn, dù sao cũng chỉ là nạp một thị thiếp nho nhỏ thôi mà. Đẩy nàng vào tình thế khó xử như bây giờ rõ ràng là có công lao của hắn, vậy mà còn đi ghen tuông vớ vẩn.
Nàng không khỏi cáu giận.
Cao Huyền sau đợt trước thì nguyên tuần luôn bận rộn, không mấy khi thấy hắn ở nhà. Nàng không có thời gian nói chuyện với hắn, nàng lại thở dài lần nữa.
Nàng vẫn phải chặt đứt ý đồ của Đinh Khâm. Để hắn đến tận cửa cầu hôn thì loạn mất. Phủ quốc công lúc đó chỉ sợ là gà bay chó chạy.
Cao Huyền sẽ tưởng là nàng đã cùng Đinh Khâm hẹn ước trăng sao gì rồi, thì Đinh Khâm mới dám càn rỡ đến phủ cầu hôn. Nàng bỗng nhiên không rét mà run, về lần hắn nhốt nàng ở trong phòng vừa mới đây. Bây giờ hồi tưởng lại, cái eo nhỏ của nàng có cảm giác vẫn còn đau.
Cẩn Nhu nghiến răng, đến xin phép đại phu nhân cho nàng ra ngoài chơi, đi mua ít vải vóc và trang sức. Đó là bề ngoài, còn thực tế là nàng đi gặp Đinh Khâm. Hai gia đinh đi theo nàng là người của Cao Huyền, bọn họ vốn cũng chả phải gia đinh thực thụ, trước đây từng lang bạt trên giang hồ, sau được Cao Huyền thu nhận đào tạo thêm.
Cao Huyền dặn dò đi đâu cũng phải mang bọn họ theo, có thể là vừa để bảo vệ nàng vừa canh chừng nàng. Trước đây, Cẩn Nhu khó chịu vô cùng nhưng giờ nàng lại thấy khá tốt. Nàng và Đinh Khâm không nên ở riêng một mình, cảm giác của nàng cho nàng biết nên mang theo người khi gặp hắn.
Cẩn Nhu nghĩ gặp mặt cương quyết từ chối thì sẽ ổn thôi. Đinh Khâm không thể mặt dày vô liêm sỉ như Cao Huyền được.
Theo đúng giờ hẹn, Đinh Khâm đứng bên lan can, nhìn ra hướng con sông, phong thái tuấn dật nội liễm. Ánh mắt hắn nhìn đăm đăm phía bên kia bờ sông, khoảng cách rất xa chỉ thấy màu vàng đỏ của hàng trăm, hàng ngàn cây cối đang hòa trộn vào nhau. Màu sắc lá cây mùa này rực rỡ xinh đẹp, lại có chút thê lương, giống như biết bản thân chẳng còn ở trên đời bao lâu nữa. Xen giữa rừng cây, có vài tòa tháp cao tầng vươn lên, chúng vững vàng kiên cố theo thời gian, cao cao tại thượng nhìn tán lá cây phía dưới sắp úa tàn.
- Đinh Khâm? - Cẩn Nhu lên tiếng, cắt ngang dòng suy tư của hắn.
- Ngươi đến rồi!
Đinh khâm quay lại, mỉm cười ôn hòa, đưa tay về phía nàng. Cẩn Nhu vô thức đưa người né tránh sang một bên.
Nụ cười trên môi của hắn tắt lịm, lại nhìn phía sau nàng có hai gia đinh đang đứng canh, hắn thở dài:
- Sao lại đề phòng ta như vậy? Nhớ khi xưa…
- Đinh Khâm, ta không có thời gian, ta đến đây chỉ để nói, chúng ta không thể. – Cẩn Nhu vội vàng cắt ngang lời hắn.
- Ngươi hiểu chứ? Sau này ngươi đừng có gửi thư, cũng đừng có nghĩ đến chuyện cầu thân ta nữa!
- Ngươi đã có người khác ở trong lòng? - Đinh Khâm nhướng mày.
- Ta… ta… không có!
Cẩn Nhu thoáng chốc nghĩ về Cao Huyền. Quả thật gần đây hắn nồng nhiệt dây dưa không buông, nhưng trái tim của nàng làm sao có thể dễ dàng bị khuấy động như vậy.
- Vậy thì tại sao chúng ta không thể? – Đinh Khâm nghi hoặc hỏi nàng.
- Đinh Khâm, vì ta và cũng là vì ngươi, đừng nhắc chuyện này nữa! – Cẩn Nhu lắc đầu, nói một cách kiên quyết.
Dẫu sao, bây giờ Cao Huyền vẫn còn quá hứng thú với nàng. Hắn đến phủ quốc công cầu thân nàng, chính là khiêu khích chọc tức Cao Huyền, nàng cùng lắm là bị Cao Huyền nhốt mấy ngày, nhưng Cao Huyền sẽ làm gì Đinh Khâm, nàng không dám đảm bảo. Đinh Khâm còn cả tiền đồ rộng mở ở phía trước, bao nhiêu thiếu nữ nhà quan không lấy lại đi lấy một vị ŧıểυ thư giả mạo như nàng làm gì.
- A Nhu, ngươi chê ta hèn kém không xứng đáng với ngươi ư? Hay chỉ có Thanh An Hầu mới xứng đáng với đại ŧıểυ thư Cẩn Nhu đây!
Đinh Khâm tiến gần nàng từng bước một, hắn ta vừa đi vừa nói.
- Ngươi nói gì vậy, đừng có tự ý suy diễn!
Cẩn Nhu đi giật lùi lại về phía sau, nàng cảm thấy không ổn. Đinh Khâm hồ như đã biết nàng với Cao Huyền có quan hệ, vậy thì hắn còn cố gắng dây dưa với nàng vì cái gì?
Hai gia đinh ở phía đằng sau nàng không phải để làm cảnh, thấy nàng giật mình lùi lại. Hai người đều nhanh chóng tiến lên, đứng chắn trước người đại ŧıểυ thư. Đinh Khâm thấy thế cười khẩy, dường như chuyện nàng có mang theo người không thể làm khó hắn.
Đinh Khâm phất tay một cái, đột nhiên một toán người có võ công xuất hiện, trong chớp nhoáng đã bao vây lấy nàng. Chưa để nàng hét toáng lên. Bọn chúng nhanh nhẹn kéo lấy người nàng, lấy khăn bịt chặt miệng nàng lại. Hai người gia đinh vốn đều biết võ công, song lại đấu không được Đinh Khâm lẫn người hắn mang tới.
Cẩn Nhu không ngờ Đinh Khâm biết võ công, hơn nữa còn có vẻ rất giỏi, cầm đầu đánh cho hai người nàng mang theo không chống đỡ được.
Cẩn Nhu ngấm thuốc mê từ trong khăn mà lịm đi. Lần cuối, nàng thấy hai người nàng mang theo đã bị kiếm đâm xuyên. Trong lòng không khỏi tự trách, là nàng liên lụy đến bọn họ.