Trong thư phòng, ánh nến leo lét tỏa ra quầng sáng vàng vọt, in bóng một dáng hình mảnh khảnh nho nhã lên vách tường. Thẩm Sơn Ngọc ngồi bất động sau án thư, ngón tay thanh mảnh day nhẹ thái dương đang đau như búa bổ. Nàng đã mất ngủ hai ngày rồi.
Bên ngoài, những tán cây thi nhau vỗ vào tường gạch, vào mái nhà, tiếng xào xạc vang lên trong đêm khuya âm u tĩnh mịch.
Thẩm gia mấy ngày này đều chìm trong không khí căng thẳng cực độ. Vài ngày trước, nhân lúc hoàng đế trở về từ hành cung, rất nhiều quan viên dâng sớ tố cáo thái tử những tội trạng như mua quan bán chức, dung túng bao che cho cấp dưới làm ác…
Thánh thượng gần đây đã không còn kiên nhẫn với thái tử. Chỉ sợ không tránh khỏi việc bị phế.
Một khi Thái tử ngã ngựa, Thẩm gia, kẻ vốn bị coi là vây cánh trung thành nhất, chắc chắn sẽ không tránh khỏi thảm cảnh bị liên lụy.
"Thật là... "
Sơn Ngọc thở ra một hơi dài, thanh âm khàn đục vì mệt mỏi. Bên ngoài, một trận gió lạnh lẽo không ngừng nổi lên.
Vù Vù…
Tiếng gió rít xé toạc không gian tĩnh lặng. Một bóng đen tựa như u linh lướt qua cửa sổ, tốc độ nhanh đến mức chỉ để lại một vệt mờ trong không trung.
Sơn Ngọc không để ý, nàng chỉ mải nghĩ đến việc ngày mai sẽ liên lạc những quan viên còn ủng hộ thái tử.
Tội trạng thái tử là thật, nhưng phải tìm cách giảm nhẹ hết mức có thể. Phải cho cung nữ từng hầu hạ tiên hoàng hậu vô tình xuất hiện trước mặt hoàng thượng, để hoàng thượng nghĩ đến tiên hoàng hậu mà cho thái tử thêm một cơ hội nữa.
Mặc dù hoàng thượng không hề sủng ái tiên hoàng hậu nhất hậu cung, nhưng ngài là người trọng tình trọng nghĩa. Nhớ đến tiên hoàng hậu hiền đức dịu dàng, năm xưa vì lao lực mà mất sớm, hoàng thượng cũng phải nể tình bà mấy phần.
Bỗng nhiên, một lưỡi đao sắc lạnh xé rách màn đêm, chém thẳng xuống.
"Á!"
Sơn Ngọc theo bản năng mà né tránh nhưng vẫn không kịp. Cảm giác sắc bén cắt ngọt qua lớp vải thanh y mỏng manh, cắm sâu vào da thịt. Máu nóng tức thì phun ra, bắn lên cả sấp giấy trên bàn, tạo thành những đóa hoa đỏ sẫm đến rợn người.
Cánh tay trái truyền đến cơn đau kịch liệt, nhức buốt thấu xương tủy. Sơn Ngọc loạng choạng lùi lại, gương mặt vốn đã trắng trẻo giờ đây cắt không còn giọt máu. Nàng thở dốc, một tay ôm chặt lấy vết thương, máu đỏ tươi không ngừng tuôn ra qua kẽ tay, thấm đẫm vạt áo.
Sự hoảng hốt dâng lên trong đôi mắt, nàng muốn kêu cứu, nhưng kẻ kia đã nhanh tay bóp chặt lấy cổ nàng.
Hắc y nhân một tay bóp cổ nàng, một tay vung đoản đao, đường kiếm dứt khoát và tàn nhẫn. Thẩm Sơn Ngọc bất lực nhìn lưỡi đao lạnh lẽo chĩa thẳng vào tim mình.
Phập!
Thứ kim loại sắc lạnh kia xuyên qua lồng ngực.
Thẩm Sơn Ngọc trừng lớn mắt, hơi thở đứt đoạn. Nỗi đau này so với vết thương ở tay còn khủng khiếp hơn vạn lần. Nó lạnh buốt, trống rỗng và mang theo mùi vị của cái chết.
Kẻ ám sát đưa tay lên, chậm rãi kéo chiếc khăn bịt mặt xuống, lộ ra một khuôn mặt bình thản đến đáng sợ.
"Ngươi..." Nàng thều thào, khóe môi trào ra dòng máu đỏ sẫm.
Nàng nhận ra hắn, đó là Bình Mộc, tâm phúc của Tam hoàng tử Lý Phục Viêm. Kẻ luôn tỏ vẻ hờ hững không quan tâm đến ngai vị, nhưng dã tâm của hắn, nàng và phe thái tử đã nhìn thấu từ lâu.
Bình Mộc nhìn nàng bằng ánh mắt nhàn nhạt, không một chút gợn sóng, hắn lạnh lùng cất lời:
"Thẩm đại nhân, ngài rất có bản lĩnh, chỉ khi ngài chết, điện hạ mới thực sự an lòng."
Từng chữ một như những nhát dao cuối cùng băm vằn vào tâm trí Thẩm Sơn Ngọc. Sự oán hận dâng lên trong lồng ngực, nóng hổi và đắng ngắt.
Giả trai mười hai năm dài đằng đẵng, làm quan bốn năm, lăn lộn nơi triều đường đầy quỷ kế, tận tụy phò tá Thái tử... Hơn nửa đời người nàng sống vì vinh nhục của Thẩm gia, vì thái tử. Nàng chưa từng một lần sống cho chính mình dù chỉ là một ngày.
Sơn Ngọc ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo, cảm nhận sinh mệnh bản thân đang dần trôi đi theo dòng máu đỏ lênh láng trên sàn nhà. Ánh mắt nàng vẫn trừng trừng nhìn vào hư không, chứa đựng nỗi đau đáu và sự không cam lòng.
Thư phòng lạnh lẽo, ngọn nến cuối cùng cũng vụt tắt.
…
Bóng tối quá dày khiến ý thức của nàng chìm trong hư vô.
"Người này, mệnh chưa tận, sao lại thế này? Mau mau sửa đổi…”
Tiếng vang vọng từ nơi xa xôi truyền vào bên tai, chấm dứt khoảng không tối tăm sâu hoắm. Ánh sáng mờ mờ từ nơi nào đó rọi vào đôi mắt. Một cơn đau đầu bủa vây lấy nàng.
Sơn Ngọc khẽ nhấc mi mắt lên, thấy mình đang nằm trên một tấm nệm lụa, trên đầu là tấm màn trướng bạc màu khẽ lay động.
Lồng ngực nàng phập phồng, bên trong ngực, một trái tim đang đập dù yếu ớt nhưng mang hơi thở sự sống. Nàng chớp chớp mắt, hít thở đều đặn. Dư âm kí ức vẫn chập chờn như cánh bướm, sự lạnh lẽo của thanh đao xuyên qua lồng ngực lẫn mùi máu tanh dần dà được thay thế bằng sự ấm áp lẫn mùi thuốc phảng phất.
"Mỹ nhân! Mỹ nhân tỉnh rồi! Người đâu, mau bưng nước ấm lên!"