Nàng nói chắc chắn như vậy, nhưng trong lòng thì cũng vô cùng thấp thỏm.
Nhưng đã là đánh cược thì có thua người cũng không thể thua trận.
Ai mà cúi đầu trước thì người đó thua.
Hệ thống nghe xong, lại suy nghĩ một lúc lâu, cảm thấy cũng có lý.
[Được, nhưng đến lúc đó ký chủ phải trả gấp đôi.]
Ngụy Xu Ngu gật đầu lia lịa: “Trả, chắc chắn sẽ trả.”
Còn trả hay không… thì để sau rồi hãy nói, trước mắt sống sót mới là quan trọng nhất.
[Đinh! Ký chủ ghi nợ 100 điểm, đổi lấy một bát cháo trắng.]
Âm thanh máy móc vừa dứt, đầu ngón tay của Ngụy Xu Ngu lập tức bị nhiệt độ nóng hổi làm cho co rụt lại.
Nàng cúi xuống nhìn, trong tay đã có một bát cháo trắng nóng hổi, bốc lên mùi thơm của gạo.
Hốc mắt nàng lập tức cay xè, nuốt nước bọt, không kịp để ý đến dáng vẻ lôi thôi nhếch nhác của mình, nâng bát lên rồi đổ thẳng vào miệng.
“Khụ khụ!”
Nàng lập tức bị sặc, vừa ho vừa đặt bát xuống bậc thềm, sợ làm đổ mất.
Cổ họng đau rát, ho đến mức như muốn bay cả phổi ra ngoài.
Giọng nói lạnh lùng của hệ thống lại vang lên: [Ký chủ, ngươi là quỷ chết đói đầu thai à? Nếu sặc chết thì số điểm nợ của ta ai trả? Ta nói cho ngươi biết, ta không làm chuyện lỗ vốn đâu. Ngươi phải sống cho đàng hoàng, rồi kiếm điểm trả lại cho ta.]
Hai mắt Ngụy Xu Ngu mờ đi, hàng mi run lên vì nước mắt, nàng lại bưng bát cháo lên mà uống tiếp.
Lúc này nàng cũng chẳng buồn nói chuyện với cái hệ thống vô lương tâm đó nữa.
Ba ngày không ăn tinh bột, nàng khác gì quỷ đói đâu chứ?
Tuy nhà không giàu sang gì, nhưng nàng chưa từng đói đến mức như thế này. Đói đến mức đau quặn cả bụng, dạ dày như xoắn lại, bụng dưới còn nặng trĩu vì đã ăn toàn hồng sống suốt ba ngày.
Nghĩ đến những gì mình đã trải qua trong mấy ngày qua, sống mũi nàng lại cay lên.
Nhưng nàng vẫn cúi đầu, húp hết cháo từng ngụm từng ngụm một.
Một bát cháo ấm nóng vào bụng, Ngụy Xu Ngu nhắm mắt lại, ngồi yên một lúc nửa khắc.
Khi mở mắt ra, mọi thứ trước mắt dường như đã sáng rõ hơn, cỏ dại trong sân, quả hồng ở góc tường, ngay cả màu sắc cũng tươi hơn hẳn.
Nàng chống tay lên bậc thềm, chậm rãi đứng dậy. Trước mắt tối sầm lại một cái, nhưng rồi nhanh chóng qua đi, cuối cùng nàng cũng đứng vững được.
Không còn cảnh vừa đứng lên là tối mắt, toàn thân lảo đảo như trước nữa.
“May quá! May quá! Ta không chết nữa rồi!” Ngụy Xu Ngu đưa tay che mắt, nước mắt ấm nóng tràn qua kẽ tay.
Có trời mới biết, từ lúc bò ra khỏi giếng, biết được hoàn cảnh của mình, nàng đã từng nghĩ… sớm muộn gì nàng cũng sẽ chết đói trong lãnh cung này.