Mộ Dã Truy Tung

Chương 7: Thủy Oán Thi

Trước Sau

break

Chỉ thấy lão hán đó lao tới, ôm lấy chân ông nội, vừa khóc vừa dập đầu, dập kêu bình bịch. Lần này thì khiến những người chúng tôi kinh ngạc không thôi.

"Ân nhân a, xin ngài hãy giúp tôi, giúp con trai tôi với.”

Lão hán đó khóc không thành tiếng.

Ông nội cúi người đỡ lão hán dậy.

“Tiểu Vương đừng vội, đưa ta đi xem quan tài của con trai cậu."

Lão hán lúc này mới đứng dậy, nức nở dẫn ông nội đến trước quan tài. Ông nội đi quanh quan tài một vòng sắc mặt càng thêm khó coi.

Tôi nhìn vào trong quan tài, phát hiện bên trong lại ướt sũng.

"Tại sao trong quan tài lại ướt?”

Tôi hỏi lão hán.

Lão hán cũng vẻ mặt khó hiểu nói "Không biết a, con trai tôi bị người ta phát hiện ở bờ sông thì đã chết rồi, lúc đó nhìn thấy thi thể con trai liền sụp đổ, còn phải đa tạ các vị hàng xóm láng giềng giúp đỡ lo liệu quan tài hậu sự, tôi và vợ luôn túc trực bên cạnh quan tài. Không ngờ nửa đêm về sáng lại không biết vì sao ngủ thiếp đi, kết quả lúc tỉnh dậy phát hiện thi thể con trai tôi biến mất rồi, bên trong quan tài lại toàn là nước."

"Haiz, là thủy oán thi không thể nghi ngờ rồi.”

Ông nội thở dài.

"Ông nội, thủy oán thi là gì ạ?”

Tôi hỏi. Mặc dù ông nội đã kể cho tôi nghe rất nhiều sự kiện linh dị. Nhưng cái thủy oán thi này thì chưa từng nghe nói đến.

"Thủy oán thi, chính là người bị dìm chết dưới nước, sau khi chết oán khí không tan, hình thành hành thi hại người.”

Ông nội đi đến chỗ ngồi tiếp tục nói.

"Hình thành thủy oán thi cần rất nhiều điều kiện, ví dụ như bắt buộc phải bị người ta hại chết dưới nước, lúc đó còn cần phải là ngày râm mát, bởi vì không có mặt trời âm khí nặng, hơn nữa sau khi chết mười hai canh giờ sau phải tiếp xúc với địa khí thì mới có khả năng hình thành thủy oán thi."

"Ông nội, thủy oán thi rất khó đối phó sao?”

Tôi hỏi, ông nội gần như rất hiếm khi lộ ra vẻ mặt khó xử ở phương diện này.

"Thủy oán thi mới hình thành không khó đối phó, chỉ là nó sẽ không ngừng mạnh lên. Con người có ba hồn bảy phách, sau khi người chết bảy phách sẽ từ từ tiêu tán, tiếp theo đó là ba hồn. Nhưng một người nếu trước khi chết oán khí quá nặng, ba hồn sẽ ngưng tụ không tan. Biến thành hành thi."

"Nếu chỉ như vậy thì cũng dễ đối phó, chỉ có điều thủy oán thi sẽ giết ba người để làm cho ba hồn của mình tiêu tán. Mà một khi ba hồn tiêu tán, thủy oán thi sẽ trở thành tam oán thi, lúc đó thì rất khó đối phó rồi, linh phù, vu thuật, cổ thuật thông thường đều rất khó đối phó. Đao thương bất nhập, lực đại vô cùng a. Hơn nữa mỗi khi giết một người sẽ khó đối phó thêm một phần."

"Vậy bây giờ chúng ta sử dụng Sưu Linh Thuật tìm ra trừ khử không được sao?”

Tôi hỏi.

"Không được, Sưu Linh Thuật cần ba hồn bảy phách hoàn chỉnh mới được.”

Ông nội nói.

"Vậy phải làm sao.”

Lê Chiến hỏi.

"Người mà thủy oán thi muốn giết có yêu cầu đặc biệt. Chúng ta phải giành trước nó tìm ra những người này, hơn nữa thủy oán thi chỉ có thể ra ngoài vào ban đêm.”

Ông nội nói.

"Người như thế nào.”

Lê Chiến vội vàng hỏi.

"Người thứ nhất là người hại chết nó, người thứ hai là người đầu tiên phát hiện ra thi thể nó, người thứ ba chính là người đầu tiên nó nhìn thấy khi mở mắt lúc vào quan tài."

"Mở mắt?"

"Đúng vậy, thủy oán thi trong khoảnh khắc vào quan tài, sẽ mở mắt ra.”

Ông nội giải thích.

"Có biết ba người này là ai không?”

Ông nội hỏi lão hán.

Lão hán lắc đầu, "Không biết ai hại chết con tôi, nhưng biết ai là người báo án, không biết có phải là người đầu tiên phát hiện ra thi thể con tôi không. Con tôi quả thực có mở mắt, tôi tưởng nó chết không nhắm mắt a.”

Lão hán nói.

"Tôi nhớ lúc đó hình như nhìn thấy là lão Lý đi, quả thực làm chúng tôi sợ chết khiếp.”

Một người nói.

"Người đâu, dẫn đến đây.”

Ông nội nói.

Người đó chạy nhanh ra ngoài, không lâu sau liền có hai bóng người xuất hiện. Vừa nhìn liền ngớ người, đây chẳng phải là người gặp trước cửa tiệm sao.

"Là ông a.”

Lê Chiến bước lên nói.

Người đó nhìn chúng tôi, nhất thời không nhớ ra.

“Ồ, là các cậu a, tìm tôi có việc gì không?"

Lê Chiến kể lại ngọn nguồn sự việc, người qua đường đó sợ hãi ngã quỵ xuống đất.

"Tôi buổi tối thấy ấn đường ông đen kịt, liền đưa cho ông một lá bùa hộ thân, không ngờ a."

"Tiên sinh, cứu mạng a.”

Người qua đường đó sợ đến mức líu cả lưỡi.

"Mấy ngày nay ông cứ đi theo tôi, chúng ta trước tiên đến đồn cảnh sát tìm hiểu tình hình một chút, rồi đi tìm người báo án kia.”

Nói xong liền đứng dậy rời đi, ông nội xưa nay làm việc luôn sấm rền gió cuốn. Tôi và Lê Chiến vội vàng bám theo. Người qua đường đó và Vương lão hán cũng đi theo ra ngoài.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương