Đi mất khoảng nửa ngày đường thủy, lại đi bộ thêm một giờ đường đất, mới đến được ẩn trại nơi bà nội sinh sống.
Mà tất cả những gì hiện ra trước mắt khiến tôi và Lê Chiến líu lưỡi kinh ngạc. Đây đâu phải là một ngôi làng, rõ ràng là một quần thể lăng mộ. Từng ngôi mộ xếp hàng ngay ngắn, trước mỗi ngôi mộ đều có một tấm bia đá.
Tôi và Lê Chiến nhìn lướt qua vài cái, phát hiện mỗi tấm bia mộ đều có một đặc điểm chung, đó là chủ nhân của những ngôi mộ đều mang họ 'Lê'.
Tôi ném cho Lê Chiến một ánh mắt dò hỏi. Lê Chiến hiểu ý tôi, lắc đầu ra hiệu mình cũng không biết sự tồn tại của nơi này. Tôi lại càng thấy kỳ lạ hơn.
Lúc này Lê Chiến bước đến bên cạnh tôi nói nhỏ "Mặc dù tớ chưa từng đến đây, nhưng một số cái tên trên bia mộ tớ vẫn nhận ra. Cậu nhìn những cái kia xem.”
Lê Chiến chỉ cho tôi xem.
“Đó đều là những cái tên trên bài vị thờ phụng trong từ đường ở nhà. Cậu cũng từng đến từ đường, hẳn là phải có ấn tượng chứ."
Tôi nhìn theo hướng Lê Chiến chỉ, phát hiện quả thực đúng như lời Lê Chiến nói. Trên một tấm bia mộ có viết "Mộ của Lê công Thụy Lân". Nếu nhớ không nhầm thì đây là danh xưng của cụ cố. Mà cùng hàng với cụ cố đều là chữ lót 'Thụy'.
Còn phía sau đều là chữ lót 'Quế', ông nội chính là chữ lót Quế.
"Các cháu chắc chắn có rất nhiều thắc mắc, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt có phải rất kinh ngạc không. Yên tâm, ta sẽ kể cho các cháu nghe ngọn nguồn mọi chuyện.”
Ông nội nhìn từng ngôi mộ, ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ. Mặc dù ông nội luôn xử biến bất kinh, ánh mắt luôn bình tĩnh như vậy, nhưng lần này lại khác với trước đây. Ánh mắt bình tĩnh đó mang lại cho tôi một cảm giác khác thường.
Lúc này, một bóng dáng còng lưng, chống gậy xuất hiện trước một ngôi nhà sàn ở đằng xa, tôi và Lê Chiến liếc mắt liền nhận ra đó là bà nội. Xa cách năm năm, bà nội dường như đã già đi rất nhiều. Một mình sinh sống ở đây suốt năm năm, đây là sự can đảm và nghị lực lớn đến nhường nào. Thảo nào bà nội luôn làm khó không cho hai chúng tôi đến, thì ra là vậy, trong lòng tôi và Lê Chiến vô cùng tự trách và buồn bã.
"Được rồi, các cháu nghĩ không sai, đây là phần mộ tổ tiên nhà họ Lê. Trong túi có nhang và giấy tiền, đi thắp cho liệt tổ liệt tông nén nhang đi.”
Lát nữa qua tìm chúng ta.
Tôi và Lê Chiến gật đầu vâng dạ. Nhiều phần mộ thế này, hai chúng tôi thắp nhang dập đầu từng cái một, dựa vào tố chất cơ thể của hai chúng tôi mà cũng mệt bở hơi tai, trong lúc đó nghe thấy ông nội và bà nội lại đang cãi nhau, Lê Chiến và tôi nhìn nhau, đều thấy được sự bất lực trong mắt đối phương. Hai bảo bối này cứ gặp nhau là cấu xé, y như trẻ con. Trong nhà có một người già như có một bảo bối, nhà chúng tôi có hai người, có thể sánh bằng bốn bảo bối.
Hai chúng tôi thắp nhang xong thì mặt trời cũng sắp lặn.
"May mà ở từ đường chỉ cần thắp nhang trực tiếp trên lư hương, nếu năm nào cũng đến đây thắp nhang một lần, thì chẳng mệt chết sao.”
Lê Chiến xoa xoa trán nói.
"Này, cậu có phải là con cháu nhà họ Lê không vậy."
"Cậu cũng coi như là con cháu nhà họ Lê, nếu là cậu, bắt cậu năm nào cũng tế tổ kiểu này, cậu có chịu không.”
Lê Chiến không cam lòng yếu thế hỏi lại.
"Cái đó, đi thôi, ông nội bà nội đang đợi chúng ta.”
Tôi đánh trống lảng, không muốn trả lời cậu ta.
"Đừng đi a, nói đi chứ, chẳng phải cậu vừa mới chất vấn tớ sao? Sao không trả lời rồi.”
Lê Chiến ở phía sau không buông tha lải nhải không ngừng, tôi giả vờ không nghe thấy, bước nhanh chạy về phía nhà sàn.
Vừa vào nhà đã cảm thấy bầu không khí có chút không đúng, Lê Chiến và tôi thở mạnh cũng không dám, ngoan ngoãn đứng yên ở đó. Chân đứng tê rần cũng không dám xoa.
Cứ như vậy hai ông bà không ai nói lời nào, cũng không biết đang nghĩ gì? Từ lúc mặt trời lặn đến lúc trăng lên ngọn cây, Lê Chiến và tôi vẫn luôn đứng bất động.
"Bủm.”
Lê Chiến thả một cái rắm thối vang lên, mặt mày lập tức xanh lét, hai mắt căng thẳng nhìn ông nội rồi lại nhìn bà nội, tôi ở một bên cũng căng thẳng không kém, lúc này, một người làm sai, người kia cũng khó thoát kiếp nạn.
"Chỉ giỏi ở đây thả rắm, biết đi nấu cơm không, định làm ta và bà già này chết đói sao.”
Ông nội gân cổ lên hét.
Lê Chiến và tôi giống như tử tù bị tuyên án tử hình đột nhiên nhận được thánh chỉ, nói hai chúng tôi được phóng thích vô tội vậy. Tâm trạng đó giống như từ địa ngục lên thiên đàng.
Lúc này giọng nói khàn khàn của ông nội, lọt vào tai tôi và Lê Chiến, đó chính là âm thanh của tự nhiên. Hai chúng tôi không nói hai lời, co cẳng bỏ chạy, lao thẳng vào bếp. Lê Chiến lại chạy về một hướng khác.
"Này, cậu đi đâu, nhà bếp ở bên này.”
Tôi gọi.
"Đi nhà xí chứ sao, mẹ nó sắp vỡ đê rồi.”
Giọng Lê Chiến cũng run rẩy.
"Thật làm khó cậu có thể nhịn lâu như vậy."
"Ông vừa nói ai là bà già.”
Bà nội phẫn nộ gầm lên.
"Tôi nói sai sao, hay là gọi hai thằng nhóc kia ra phân xử.”
Ông nội cũng không cam lòng yếu thế.
Nghe thấy câu này, tôi vội vàng chạy vào bếp nói đùa bây giờ mà vào, trả lời thế nào, câu hỏi này vô nghiệm a.
Lê Chiến ôm bụng bước vào, sắc mặt trắng bệch, vừa rồi không nhìn thấy động tĩnh gì, cũng không nhìn thấy gì.
"Người anh em, một cái rắm này của cậu tác dụng không nhỏ a.”
Tôi trêu chọc.
"Nói thừa, Lê Chiến tớ ra ngựa, chuyện gì mà không giải quyết được."
"Vậy sao? Ông nội bà nội bảo phân xử xem bà nội có phải là bà già không, sao, cậu vào cho một đáp án đi.”
Tôi liếc mắt hỏi Lê Chiến.
"Cái đó, cái này, mau nấu cơm đi, sắp chết đói rồi.”
Lê Chiến đánh trống lảng, sắc mặt như vừa nuốt phải ruồi.