Mạt thế: Xuyên Thành Nữ Pháo Hôi Nhưng Là Boss Sinh Tồn

Chương 2: Nữ Cảnh Sát Liễu Mạn

Trước Sau

break

Hai chân Lộc Nam Ca giống như được lên dây cót, máy móc luân phiên bước về phía trước.

Phía sau, tiếng nổ vang lên đinh tai nhức óc, luồng sóng nhiệt cuồn cuộn tựa như những con sóng dữ dội, điên cuồng ập tới.

Lộc Nam Ca bị luồng sóng nhiệt này cuốn chặt lấy, bước chân lảo đảo, mấy lần suýt nữa thì ngã nhào.

Trong không khí, mùi thuốc súng khét lẹt đan xen với mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa, khiến người ta buồn nôn.

Cô không dám dừng bước, trong đầu không ngừng vang vọng lời dặn dò của ba Lộc: "Chăm sóc tốt cho bản thân và em trai."

Kiếp trước, cô không có ba mẹ, vừa xuyên sách, đã được ba mẹ của nguyên thân dùng mạng sống để bảo vệ.

Cô tự nhận mình không phải là người lương thiện gì cho cam, nhưng đã nhận lời người khác, dùng cơ thể của người khác, thì nhất định phải làm được!

Ít nhất, phải nghĩ cách bảo vệ Lộc Bắc Dã, an toàn giao lại cho Lộc Tây Từ.

Tiếng nổ quá đỗi dữ dội, dưới gầm cầu vây kín người, nhưng tất cả đều sợ hãi không dám tiến lên.

Lộc Nam Ca men theo ký ức của nguyên chủ, liều mạng chạy thục mạng về hướng nhà nguyên chủ.

Người đi đường chỉ thấy một cô gái toàn thân đầy máu, bất chấp tất cả mà chạy cuồng lên phía trước, bèn hoảng sợ lùi lại.

Lúc này, tiếng còi cảnh sát và tiếng xe cứu thương ngày càng gần…

Cảnh sát trên xe từ xa đã nhìn thấy Lộc Nam Ca cả người bê bết máu, sắc mặt căng thẳng, nhanh chóng đạp phanh.

Cửa xe bị đẩy mạnh ra, vài viên cảnh sát chạy vội lên trước, giơ tay cản cô lại.

Trong đó có một nữ cảnh sát cất giọng ôn hòa mang theo ý an ủi: "Cô bé, chúng tôi là cảnh sát.

Đừng sợ, cháu có phải là nạn nhân của vụ nổ trên cầu không? Có thể nói cho cô biết trên cầu đã xảy ra chuyện gì không?"

Lộc Nam Ca dừng bước, thở dốc dồn dập: "Tai nạn xe liên hoàn, gây ra vụ nổ!"

Mấy viên cảnh sát sắc mặt ngưng trọng, ngay sau đó truy hỏi: "Còn người sống sót nào không?"

Lộc Nam Ca khẽ lắc đầu, mái tóc rối bời đung đưa: "Cháu không biết, lúc đó cháu ở khá xa tâm điểm vụ nổ."

Viên cảnh sát lớn tuổi hơn ôn tồn nói: "Liễu Mạn, cô ở lại đây, chúng tôi đến hiện trường trước!"

Nữ cảnh sát khẽ gật đầu, nhìn về phía Lộc Nam Ca: "Cô bé, cháu bị thương rồi, đi theo xe cứu thương đến bệnh viện đi, xử lý vết thương trước đã."

Lộc Nam Ca: "Cảm ơn cô, nhưng không cần đâu ạ, em trai cháu bị tự kỷ, trời tối rồi, một mình em ấy ở nhà với bảo mẫu sẽ sợ, cháu phải về nhà trước."

Nữ cảnh sát: "Cô bé, cháu bị thương khắp người, đến bệnh viện kiểm tra trước đi, chúng tôi gọi điện thoại cho ba mẹ cháu trước nhé?"

Trong đầu Lộc Nam Ca xẹt qua hình ảnh ba Lộc mang theo nụ cười, hai tay buông thõng xuống mặt đất.

Đôi mắt nhạt màu như hổ phách đong đầy nước mắt: "Họ, đều chết cả rồi!"

Nữ cảnh sát nhận lấy chiếc khăn lông y tá đưa tới, quấn lấy Lộc Nam Ca.

"Cô đưa cháu về nhà đón em trai, sau đó chúng ta cùng đến bệnh viện được không?"

Lộc Nam Ca nghĩ đến cốt truyện trong sách, gật đầu: "Cảm ơn chị cảnh sát."

Nhà họ Lộc kinh doanh vài siêu thị chuỗi quy mô lớn ở Nam Thành, cũng coi như là có chút danh tiếng.

Câu chuyện tình yêu của ba Lộc và mẹ Lộc, sống động hệt như những tình tiết trong tiểu thuyết kinh điển.

Mẹ Lộc là đại tiểu thư được nuông chiều từ bé, vậy mà lại yêu từ cái nhìn đầu tiên với ba Lộc, một chàng trai nghèo đến từ vùng quê hẻo lánh.

Khác với những câu chuyện đầy trắc trở trong tiểu thuyết, ván cược tình yêu này của mẹ Lộc, bà đã không thua.

Chàng trai nghèo dựa vào thực lực của bản thân, lăn lộn cũng coi như không tồi.

Sau khi kết hôn, ba Lộc đối xử với mẹ Lộc mười năm như một.

Nam Thành là quê gốc của ba Lộc, bốn mùa như xuân, mẹ Lộc vô cùng thích, sau khi kết hôn, ba Lộc đưa mẹ Lộc đến định cư ở Nam Thành.

Sinh ra con trai cả Lộc Tây Từ, con gái Lộc Nam Ca, và con trai út Lộc Bắc Dã.

Lúc nữ cảnh sát lái xe đưa Lộc Nam Ca về nhà họ Lộc, đã để Lộc Nam Ca ngồi ở ghế sau.

"Povidone-iodine và tăm bông bên cạnh là y tá vừa đưa, cháu tự lau trước đi, lát nữa đón em trai cháu xong, chúng ta lại đến bệnh viện xử lý!"

Lộc Nam Ca: "Chị Liễu Mạn, cảm ơn chị!"

Nhà họ Lộc nằm ở khu biệt thự Cửu Tụng Sơn Hà.

Khi Liễu Mạn dìu Lộc Nam Ca bước vào cửa nhà, Lộc Bắc Dã đang ngồi trên tấm thảm mềm mại ở phòng khách, toàn tâm toàn ý lắp ráp Lego.

Nghe thấy tiếng động, bảo mẫu dì Hứa từ trong bếp bước ra, nhìn thấy Lộc Nam Ca cả người bê bết máu.

Một tiếng hét chói tai buột miệng thốt ra.

Lộc Nam Ca khẽ nhíu mày: "Dì Hứa, dì đừng làm A Dã sợ."

Lộc Bắc Dã nghe tiếng ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi vào người Lộc Nam Ca.

Cậu bé nghiêng đầu, nhìn người chị gái cả người đầy máu, bẩn thỉu nhếch nhác, khuôn mặt nhỏ nhắn không chút biểu cảm như nhăn lại.

Cậu bé đứng dậy, chạy chậm về phía Lộc Nam Ca.

Lộc Bắc Dã cũng giống như Lộc Nam Ca, có đôi đồng tử màu hạt dẻ nhạt, lông mi rất dài, giống như một chiếc quạt nhỏ tinh xảo.

Mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần yếm, đi đôi tất dài màu trắng, ra dáng một tiểu thiếu gia tinh tế quý phái.

Lộc Nam Ca nhìn Lộc Bắc Dã, cục bột nhỏ đáng yêu như vậy, thật sự là, trái tim đều tan chảy rồi.

Trong đầu bất giác hiện lên kết cục bi thảm mà cuốn sách đã thiết lập cho cậu bé, một trận đau lòng dâng lên, theo bản năng ngồi xổm xuống, muốn ôm cậu bé một cái.

Nhận ra trên người mình bẩn thỉu, bàn tay vươn ra cứng đờ giữa không trung, cô do dự một lát, lặng lẽ định thu về.

Thế nhưng, Lộc Bắc Dã giống như không chú ý tới bàn tay đang thu lại của chị gái, cẩn thận nép vào trong lòng Lộc Nam Ca.

Miệng lẩm bẩm: "Đau."

Lộc Nam Ca đã đọc nguyên tác, biết rõ Lộc Bắc Dã không hề mắc bệnh tự kỷ, chỉ là chỉ số thông minh của cậu bé vượt xa bạn bè cùng trang lứa.

Không hề hứng thú với những trò chơi ấu trĩ của đám trẻ con xung quanh.

Biết đứa trẻ này thông minh, cô sợ lời nói hành động của mình hơi có chút sai sót, sẽ bị Lộc Bắc Dã phát hiện.

Cô học theo động tác của nguyên chủ, xoa xoa mái tóc mềm mại của cậu bé: "Không đau. Trên người chị bẩn lắm, đợi chị tắm xong rồi ôm em, được không?"

Lộc Bắc Dã lại bướng bỉnh lắc đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào vết thương trên tay Lộc Nam Ca.

Ngay sau đó, cậu bé xoay người, sải đôi chân ngắn ngủn chạy nhanh về phía chiếc tủ ở phòng khách.

Chẳng bao lâu sau, chỉ thấy cậu bé ôm hộp thuốc, đi trở lại.

Dì Hứa mang theo vẻ mặt lo lắng: "Xin lỗi tiểu thư, tôi chỉ bị bộ dạng của cô làm cho hoảng sợ, nhưng sao cô lại bị thương thành ra thế này?"

Lộc Nam Ca thuận miệng đối phó: "Không cẩn thận bị ngã một cái. dì Hứa, dì dọn dẹp một chút, hôm nay cứ về nhà trước đi."

Dì Hứa nghe lời Lộc Nam Ca nói, theo bản năng muốn phản bác.

Nhìn Liễu Mạn mặc cảnh phục đứng bên cạnh Lộc Nam Ca, trong lòng lập tức lầm bầm: "Tiểu thư, cô đây là muốn sa thải tôi sao?"

Lộc Nam Ca nhìn khuôn mặt hiền từ của bà ta: "Dì Hứa, tiền lương vẫn trả bình thường, sau khi chúng tôi trở về, sẽ thông báo cho dì quay lại!"

Dì Hứa cười ha hả gật đầu: "Được thôi tiểu thư, vừa hay bữa tối đã làm xong rồi, tôi thu dọn hai bộ quần áo rồi đi ngay."

Liễu Mạn từ đầu đến cuối lẳng lặng nghe cuộc đối thoại giữa Lộc Nam Ca và dì Hứa, mặc dù không hiểu tại sao cô bé không nhắc đến chuyện ba mẹ qua đời.

Nhưng vẫn không xen vào một câu nào.

Đợi bóng dáng dì Hứa khuất sau cánh cửa, Liễu Mạn lúc này mới xoay người: "Nam Ca, đưa em trai cháu theo, cùng đến bệnh viện nhé?"

Lộc Nam Ca khẽ lắc đầu, vừa nói, vừa xắn tay áo lên, để lộ vết thương trên cánh tay.

Ra hiệu vết thương không nghiêm trọng: "Chị Liễu Mạn, em thật sự không sao, ba mẹ em…"

Nói đến đây, cô cúi đầu nhìn vào trong lòng, cục bột nhỏ đang ngoan ngoãn rúc vào, vẻ mặt nghiêm túc đối diện với hộp thuốc.

Giọng nói dịu dàng tiếp tục: "Em trai em không thích bệnh viện cho lắm.

Chị Liễu Mạn, cảm ơn chị đã đưa em về, chị xem em chỉ bị thương ngoài da thôi, trong nhà cũng có sẵn hộp thuốc.

Đợi anh trai em về, chúng em sẽ cùng đến bệnh viện, không vội đâu ạ."

Liễu Mạn thấy trên tay cô quả thực đều là một số vết xước, lại không thể trói cô đến bệnh viện được.

Nhìn cậu bé trong lòng Lộc Nam Ca, chỉ đành gật đầu: "Vậy cháu lưu lại số điện thoại của cô, có việc gì cứ gọi cho cô bất cứ lúc nào. Chúng tôi có thể sẽ gọi cháu đến đồn cảnh sát để lấy lời khai."


===
Giải thích chút về xưng hô ở đây, ko phải nhầm nhé. Liễu Mạn thấy Nam Ca nhỏ tuổi nên xưng cô gọi cháu. Nhưng Nam Ca nghĩ, Liễu Mạn cũng không quá lớn tuổi nên chỉ gọi chị thôi. (Kiểu như ở VN chúng ta xưng hô giữa người 18t và hơn 30t chẳng hạn, ngta trông trẻ trung gọi cô cháu thì hơi già, mà gọi chị - em thì hơi ngượng miệng ấy)

break
Trước Sau

Báo lỗi chương