Rõ ràng chỉ là một con sóc, nhưng lại khiến người ta cảm thấy có chút quyến rũ một cách khó hiểu.
“Cậu đang nói tôi sao?” Thích Kim Nặc tò mò hỏi: “Rốt cuộc cậu là thứ gì vậy?”
Con vật nhỏ hừ một tiếng đầy kiêu ngạo: “Tôi đương nhiên là thần bảo hộ của không gian này! Cô ngay cả điều đó cũng không biết, vậy cô vào đây bằng cách nào?”
Thích Kim Nặc nói: “Thì vào một cách mơ hồ.”
Cô làm sao biết mình vào đây bằng cách nào, vừa mở mắt ra đã ở đây rồi.
Ngay cả việc vì sao mình xuyên vào cuốn sách này cô cũng không biết.
Con vật nhỏ tỏ vẻ vô cùng ghét bỏ: “Sao lại chọn cô làm chủ nhân của tôi chứ.”
Thích Kim Nặc im lặng một lúc rồi nói: “Có lẽ… là do tôi may mắn?”
“Thôi bỏ đi.” Con vật nhỏ nói: “Đã chọn côi rồi thì tôi chỉ có thể chấp nhận. Mau đến đây kết khế ước với tôi.”
“Khế ước? Đó là cái gì?” Thích Kim Nặc khó hiểu hỏi.
“Khế ước chủ tớ! Nếu không thì cô không thể sử dụng không gian này.”
Nghe vậy, Thích Kim Nặc lập tức nghiêm túc nói: “Không cần nói nữa, mau làm đi, tôi đồng ý kết khế ước với cậu!”
Ánh mắt con vật nhỏ đầy khinh thường, như thể đang nói cần gì cô phải đồng ý.
“Cô cắn rách ngón tay, cho tôi uống máu của cô thì coi như khế ước hoàn thành.”
Thích Kim Nặc không do dự cắn rách ngón tay, máu từ vết thương tràn ra.
Cô đưa ngón tay qua: “Như vậy sao?”
Con vật nhỏ mở miệng, tiếp lấy một giọt máu chảy ra.
Một luồng ánh sáng đỏ lóe lên trên trán nó, hiện ra một dấu ấn hoa văn gợn sóng màu đỏ, rất nhanh lại biến mất.
Thích Kim Nặc cảm thấy cổ tay mình nóng lên. Cô cúi đầu nhìn thì phát hiện trên cổ tay mình cũng xuất hiện một dấu ấn hoa văn gợn sóng màu đỏ, sau đó trong nháy mắt lại biến mất.
Con vật nhỏ nói: “Đó là dấu ấn khế ước. Từ bây giờ trở đi, cô chính là chủ nhân của tôi.”
Thích Kim Nặc tò mò hỏi: “Vậy có phải bây giờ tôi có thể sử dụng không gian này không?”
Con vật nhỏ này là thần bảo hộ của không gian, mà cô hiện tại là chủ nhân của nó, vậy chẳng phải không gian này là của cô sao?
Ai ngờ con vật nhỏ lại nói: “Không thể.”
Thích Kim Nặc vô cùng khó hiểu: “Sao lại không thể? Không phải cậu nói kết khế ước chủ tớ thì có thể dùng sao?”
“Mở không gian cần có điều kiện. Cần hấp thu khí vận của khí vận chi tử.”
Khí vận chi tử chẳng phải chính là nam chính sao?
Nói như vậy, nam chính chính là người mang khí vận của thế giới này.
Con vật nhỏ tiếp tục nói: “Bởi vì ngươi đã đạt được khí vận của khí vận chi tử, cho nên không gian mới mở ra.”
Thích Kim Nặc: “…”
Cái quỷ gì vậy!
Điều kiện để mở không gian lại là nam chính.
Thích Kim Nặc cạn lời: “Ý cậu là, nếu tôi muốn sử dụng không gian này thì phải không ngừng thân thiết với nam chính sao?”
“Cũng không hẳn. Chỉ cần ở bên cạnh anh ta cũng có thể hấp thu khí vận, chỉ là tương đối chậm. Thân thiết là phương pháp hấp thu khí vận nhanh nhất.”
Thân thể ánh sáng của nó bỗng trở nên hơi trong suốt.
Thích Kim Nặc vội vàng nói: “Cậu làm sao vậy? Cậu không phải sắp biến mất đấy chứ?”
Giọng con vật nhỏ trở nên yếu ớt: “Không gian này dựa vào khí vận của khí vận chi tử để nuôi dưỡng. Tôi vừa mới thức tỉnh nên rất yếu, sắp rơi vào trạng thái ngủ say.”
“Cô chỉ cần nhớ kỹ, phải tìm cách đạt được khí vận của khí vận chi tử. Càng thân thiết với anh ta thì càng nhận được nhiều khí vận hơn. Những thứ trong không gian cần dựa vào khí vận để từng bước mở khóa.”
Vừa nói xong, nó liền biến mất.
“Ê! Ê! Cậu đừng biến mất vội!”
Thích Kim Nặc còn muốn hỏi rõ hơn, nhưng đột nhiên bị bắn ra ngoài.
Cô muốn vào lại, nhưng phát hiện không gian dường như đã hình thành một lớp rào chắn vô hình, ngăn cô ở bên ngoài.
Rõ ràng đây là không gian của cô, con vật nhỏ cũng đã nhận cô làm chủ nhân, vậy mà không gian lại phải dựa vào nam chính để nuôi dưỡng. Điều này hợp lý sao? Đây là kiểu thiết lập quái quỷ gì vậy!
Thích Kim Nặc tức đến nghiến răng nghiến lợi thì giọng Đằng Nguyên Dã đột nhiên vang lên.
“Xong chưa? Cánh cửa kia không chịu nổi nữa, chúng ta phải rời khỏi đây ngay!”
Nghe nói cửa không chịu nổi nữa, Thích Kim Nặc giật mình sợ hãi, vội vàng mặc quần áo.
Nhưng cô phát hiện bộ quần áo này đã rách.
Đó là một chiếc váy ngắn bó sát, thiết kế hở vai, phần eo còn được cắt rỗng, để lộ một đoạn eo trắng nõn.
Váy ngắn đến mức chỉ vừa đủ che mông, để lộ hai chân dài trắng nõn.
Vải ít đến đáng thương, hơn nữa cổ áo còn bị xé rách, phải dùng tay giữ lại mới được.
Thích Kim Nặc muốn khóc mà không có nước mắt. Cô sống mười tám năm rồi, chưa từng mặc quần áo hở hang như vậy.
Cô biết quần áo bị xé rách, nhưng không ngờ lại rách ở những chỗ nhạy cảm như vậy.
Để quyến rũ nam chính, nữ phụ này đúng là liều thật.
“Xong chưa?” Giọng Đằng Nguyên Dã lại vang lên, lần này có thể nghe rõ sự khó chịu và mất kiên nhẫn.
Nam chính đã mất kiên nhẫn.
Lỡ anh trực tiếp bỏ cô lại thì sao?
Thích Kim Nặc cắn răng, mở cửa ra.
Đằng Nguyên Dã nhìn thấy bộ đồ cô đang mặc. Trên bờ vai trần vẫn còn những dấu vết ái muội. Làn da trắng mịn, căng mọng như vừa được tưới nước, trắng đến chói mắt.
Một tay cô còn che trước ngực, khiến người ta càng chú ý hơn, giống như che mà không che.
Mặt Đằng Nguyên Dã lập tức đen lại.
“Cô mặc cái gì vậy?”
Mặt Thích Kim Nặc đỏ bừng, không dám nhìn anh. Cô nhỏ giọng, vừa tủi thân vừa nói: “Em chỉ có mỗi bộ đồ này…”
Chuyện này cũng đâu phải lỗi của cô. Cô cũng rất vô tội được không. Tự nhiên lại trở thành nữ phụ độc ác, tự nhiên lại mất thân, bây giờ còn phải đối mặt với mạt thế.
Đằng Nguyên Dã mặt lạnh, cởi áo thun trên người ném cho cô.
“Mặc vào!”
Thích Kim Nặc theo bản năng bắt lấy áo. Trên đó vẫn còn nhiệt độ cơ thể của anh, tỏa ra mùi hormone đậm đặc khiến tim cô đập loạn.
Cô đỏ mặt mặc áo vào.
Đằng Nguyên Dã có thân hình cao lớn, cao gần một mét chín. Chiếc áo thun của anh mặc trên người cô giống như một chiếc váy ngủ cỡ lớn, càng làm thân hình cô trông nhỏ nhắn hơn. Vạt áo có thể che tới đùi cô, ngoài ý muốn lại rất phù hợp.
Ánh mắt cô lướt xuống chiếc quần của anh. Nếu quần của nam chính cũng có thể cho cô mặc thì tốt biết mấy.
Đằng Nguyên Dã nhặt một chiếc áo choàng tắm màu trắng mặc nhanh lên người. Anh quay đầu thấy cô đang nhìn chằm chằm mình, đang định nói gì đó thì cánh cửa phòng đột nhiên bị tang thi phá tung.
Một đám tang thi miệng há to đầy máu, mùi hôi thối nồng nặc, chen nhau xông vào. Khuôn mặt chúng méo mó dữ tợn, lao về phía họ.
Thích Kim Nặc vừa quay đầu đã nhìn thấy một đám thứ xấu xí như vậy. Từng con há miệng rộng gào thét đòi ăn, khiến cô sợ đến mức hồn cũng suýt bay mất.