“Ngon quá!” Thích Kim Nặc không nhịn được thốt lên kinh ngạc, rồi quay đầu gọi Đằng Nguyên Dã: “Nguyên Dã, anh mau tới đây. Anh chắc cũng đói rồi, ăn chút gì bổ sung thể lực đi.”
Đằng Nguyên Dã bước tới, cầm một miếng bánh ngọt nhỏ cắn một miếng, ngay sau đó nhíu mày.
“Anh không thích đồ ngọt à? Vậy để em ăn, anh ăn cái khác đi.” Thích Kim Nặc trực tiếp lấy miếng bánh trong tay anh, bỏ cả vào miệng.
Đằng Nguyên Dã thấy vậy liền nhướng mày. Anh nhìn cô ăn đến hai má phồng lên, bên khóe miệng còn dính một ít kem trắng, càng làm đôi môi kia trở nên hồng hào đầy đặn, giống như trái cây mọng nước, khiến người ta không hiểu sao lại muốn nếm thử một chút.
Ánh mắt anh dần sâu lại, yết hầu khẽ chuyển động một chút. Anh quay mặt đi, tìm món ăn khác.
Ăn được một nửa, anh bỗng nói: “Cô có thể thu hết những thứ này vào không gian không?”
“Đương nhiên là không thành vấn đề!” Thích Kim Nặc vừa ăn bánh kem nhỏ vừa thu toàn bộ thức ăn bên kia vào không gian.
Dù đã tận mắt nhìn thấy trước đó, nội tâm Đằng Nguyên Dã vẫn không khỏi chấn động.
Anh cầm vài món thức ăn trong tay, bảo Thích Kim Nặc thu toàn bộ đồ ăn vào.
Dù sao thời gian trong không gian là tĩnh, thu bao nhiêu cũng không hỏng.
Nhà hàng buffet này rất lớn. Vì phải tiếp đãi du khách từ nhiều quốc gia nên chuẩn bị rất nhiều loại thức ăn khác nhau. Trái cây, đồ ngọt cái gì cũng có. Thích Kim Nặc không khách khí thu hết tất cả.
Sau khi thu xong đồ ăn bên ngoài, họ lại vào bếp. Bên trong còn rất nhiều nguyên liệu, cùng những món ăn chưa hoàn thành.
Trong bể nước có đủ loại hải sản tươi sống, tôm hùm, cua hoàng đế. Trong tủ lạnh có đủ loại nguyên liệu. Bên cạnh còn có đồ ngọt, bánh mì vừa làm xong chưa kịp bưng ra, cùng với đủ loại đồ uống.
Thích Kim Nặc thu đến mức vô cùng vui vẻ.
Cô còn thu không ít dụng cụ nhà bếp.
Đằng Nguyên Dã thì chú ý đến các loại dao. Anh chọn một con dao bổ dưa hấu rất dài, còn lựa thêm vài món vũ khí tiện tay, bảo Thích Kim Nặc thu cùng.
Sau khi quét sạch nhà bếp, họ bắt đầu tìm kho hàng.
Lúc này trời đã hoàn toàn tối. Tiếng tang thi gầm rú cùng những tiếng hét thỉnh thoảng vang lên khiến đêm tối yên tĩnh này càng thêm đáng sợ.
Thích Kim Nặc đứng bên cửa sổ nhìn xuống. Dưới ánh đèn đường vàng nhạt, một nhóm nam nữ đang liều mạng đạp xe đạp, cố gắng bỏ rơi đám tang thi đang bám theo phía sau.
Cô nhìn mà rùng mình.
Thấy Đằng Nguyên Dã đi tới, cô vội kéo tay anh.
“Đáng sợ quá… Lát nữa tang thi sẽ không xông vào đây chứ?” Cô nhỏ giọng hỏi.
Đằng Nguyên Dã nhìn xuống dưới lầu bằng ánh mắt sâu thẳm. Một lát sau anh mới nói: “Khó nói. Khi tìm được kho hàng thì có thể trốn vào trong.”
Thông thường cửa kho hàng đều rất chắc chắn, tang thi chắc không phá được.
Theo phán đoán của Đằng Nguyên Dã, kho hàng hẳn nằm không xa nhà hàng. Anh lấy nhà hàng làm trung tâm tìm kiếm, quả nhiên rất nhanh đã tìm thấy.
Cửa kho hàng được gắn chìm vào tường, là một cánh cửa sắt dày. Trên cửa cắm một chiếc chìa khóa, dính đầy vết máu.
Nghe kỹ thì bên trong dường như có tiếng động.
Ánh mắt Đằng Nguyên Dã trầm xuống. Một tay anh chắn trước người Thích Kim Nặc, trầm giọng nói: “Lùi lại.”
“Có chuyện gì vậy?” Thích Kim Nặc sững lại, vội lùi mấy bước: “Bên trong có tang thi sao?”
Đằng Nguyên Dã siết chặt con dao bổ dưa hấu trong tay.
“Có lẽ nhân viên quản lý kho bị cào trúng rồi trốn vào đây, sau đó biến thành tang thi.”
Nghe vậy, Thích Kim Nặc lại lùi thêm mấy bước, không nhịn được nói: “Vậy anh cẩn thận một chút, tuyệt đối đừng để bị cào trúng!”
Đằng Nguyên Dã không nói gì. Sau khi xác nhận cô đã lùi đến vị trí an toàn, anh mới mở cửa.
Cửa vừa mở ra, một con tang thi đầy máu lập tức lao tới. Anh đá văng nó ra, vung dao bổ dưa hấu chém ngang.
Đầu tang thi lập tức bị chém đứt.
Tốc độ quá nhanh nên máu còn chưa kịp bắn ra, chỉ có lưỡi dao dính vết máu.
Thích Kim Nặc nhìn cánh tay nổi cơ của Đằng Nguyên Dã, trong lòng thầm kinh ngạc. Nam chính thật sự quá khiến người ta có cảm giác an toàn.
Xác tang thi ngã ngay dưới chân. Đằng Nguyên Dã thậm chí không nhìn một cái, bước vào trong.
Thích Kim Nặc nhìn thấy tang thi mặc đồng phục khách sạn, hẳn chính là nhân viên quản lý kho.
Vừa bước vào, cô đã bị kho hàng của khách sạn làm cho kinh ngạc.
Kho rất lớn, gần như có thể so với một siêu thị cỡ trung.
Bên trong có vô số kệ hàng, bày đầy đủ loại đồ dùng sinh hoạt.
Tinh dầu thơm, sữa tắm, dầu gội, đủ loại mỹ phẩm dưỡng da, đồ dùng hằng ngày, thảm, chăn, gối… cái gì cũng có.
Ngoài những đồ dùng này còn có đồ ăn đủ loại nguyên liệu, đồ hộp, gạo, mì, dầu ăn. Bên trong cùng còn có một kho đá lớn.
Hơn nữa tất cả đều được chuẩn bị theo tiêu chuẩn khách sạn sáu sao, đều là đồ chất lượng cao.
Ngay khi cô chuẩn bị thu đồ vào không gian thì đột nhiên vang lên tiếng tang thi gầm rú.
Phía sau một kệ hàng, vậy mà lại có hai con tang thi trốn ở đó. Chúng gào lên rồi lao về phía Thích Kim Nặc.
“A!!!”
Thích Kim Nặc bị hai con quái vật xấu xí này dọa đến hét lên. Cô quay người muốn chạy nhưng chân mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất, chỉ có thể mở to mắt nhìn tang thi lao tới.
Ngay khi tang thi sắp nhào lên người cô thì đột nhiên bị một cú đá văng ra. Con dao bổ dưa hấu nhanh chóng chém rơi đầu nó.
Khoảng cách quá gần nên máu bắn lên người Thích Kim Nặc. Cả người cô run rẩy, không nhịn được hét lên thảm thiết hơn.
Đằng Nguyên Dã giải quyết con tang thi còn lại, xoa tai rồi quay lại nhìn cô. Giọng anh mang theo chút bất lực: “Đã xử lý xong rồi.”
“Máu! Máu!”
Thích Kim Nặc bật dậy khỏi mặt đất, hai tay lúng túng giơ giữa không trung, sốt ruột dậm chân.
“Ghê quá!”
Đằng Nguyên Dã nhìn đôi mắt đỏ hoe vừa tức vừa tủi của cô, vẻ đáng thương xen lẫn tức giận, không nhịn được bật cười.
Anh quay người khóa cửa kho lại, rồi mới nói: “Nếu thấy ghê thì đi rửa sạch đi.”
Thích Kim Nặc vốn định chửi một trận nhưng lại nhịn xuống. Nghẹn hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà oán trách: “Anh không thể đá nó xa thêm một chút rồi mới giết sao? Em ghét máu bắn lên người em! Em không thích!”
Đằng Nguyên Dã: “…”
Đối diện với cô bạn gái kiêu ngạo như vậy, anh chỉ có thể nói một câu: “Lần sau tôi sẽ chú ý.”
Thích Kim Nặc hừ một tiếng, quay người đi với vẻ tức giận. Nhưng lại sợ lát nữa từ đâu đó lại xuất hiện tang thi, nên quay lại trừng Đằng Nguyên Dã: “Anh đi trước dẫn đường!”
Đằng Nguyên Dã liếc cô một cái rồi đi lên phía trước.
Ngoài đồ dùng sinh hoạt và nguyên liệu, nơi này còn có áo choàng tắm, khăn tắm, nước uống, nước đóng thùng, tất cả đều là thương hiệu cao cấp.
Thích Kim Nặc thu toàn bộ những thứ khác, chỉ để lại một bộ đồ ngủ lụa. Cô còn lấy một chiếc khăn sạch và một chiếc quần lót dùng một lần.
Sau đó cô bảo Đằng Nguyên Dã mở vài thùng nước, đổ vào xô rồi xách đến phía trong cùng của kho.
Ở trong cùng, trên kệ là từng bao bột mì xếp kín mít. Thích Kim Nặc trốn phía sau kệ hàng, dùng khăn lau rửa cơ thể.
Đằng Nguyên Dã đứng canh ở gần đó.
Trong kho yên tĩnh, chỉ có thể nghe thấy tiếng nước khi cô rửa người, vang lên rất rõ bên tai.
Trong đầu anh không khỏi hiện lên cảnh đẹp khi vừa tỉnh lại trước đó, khiến cơ thể anh đột nhiên cảm thấy hơi nóng.