Thích Kim Nặc giống như đã chết.
Lúc này, linh hồn của cô lơ lửng bên cạnh cơ thể mình.
Cô muốn quay trở lại cơ thể, nhưng hết lần này đến lần khác bị bật ra ngoài, chỉ có thể bất lực nhìn người nhà khóc nức nở.
Anh trai cõng cô lên, ba mẹ mặc đồ ngủ đi dép lê lảo đảo chạy theo, cùng nhau đưa cô đến bệnh viện.
Bác sĩ tuyên bố cô trở thành người thực vật.
Cô nhìn người nhà khóc lớn, bản thân cũng khóc theo.
Hết lần này đến lần khác trở về cơ thể, rồi lại hết lần này đến lần khác bị bật ra.
Ngay lúc cô đang khóc nức nở, đột nhiên nhìn thấy trước ngực cơ thể mình lóe lên một luồng ánh sáng vàng. Cô tiến lại gần, phát hiện đó là miếng ngọc bội cô đang đeo.
Từ khi sinh ra cô đã mắc bệnh tim, là bệnh bẩm sinh từ trong bụng mẹ, từ nhỏ sức khỏe đã không tốt, lâu lâu lại sinh bệnh.
Người trong nhà cầu thần bái Phật, sợ cô không nuôi lớn được.
Cũng may tuy cơ thể yếu ớt, nhưng cứ va vấp như vậy cũng lớn lên.
Năm mười lăm tuổi, mẹ dẫn cô đến một ngôi chùa. Một hòa thượng trong chùa tính ra cô trong mệnh có một kiếp nạn, liền tặng cho cô một miếng ngọc bội có hoa văn gợn nước, nói rằng có thể giúp cô vượt qua kiếp nạn này.
Từ đó về sau cô luôn đeo miếng ngọc bội này, chưa từng tháo xuống.
Chẳng lẽ kiếp nạn trong mệnh mà vị đại sư kia nói chính là kiếp này?
Nó sắp hiển linh sao?
Thích Kim Nặc đưa tay ra, đầu ngón tay vừa chạm vào ngọc bội, cả người lập tức rơi vào bên trong ngọc bội.
Còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, cô đã bị hút vào trong ngọc bội.
Khi mở mắt ra lần nữa, một hơi thở nóng rực phả lên mặt cô.
Trước mắt là một gương mặt tuấn tú phóng to, ngũ quan sâu sắc, đường nét rõ ràng. Dưới đôi mày kiếm khí chất mạnh mẽ là một đôi mắt u ám bị dục vọng nóng bỏng bao trùm, đỏ sậm như thú hoang.
Cô ngơ ngác nhìn anh, còn chưa kịp phản ứng thì thân hình như núi của anh đột nhiên đè xuống, chặn lấy môi cô.
Không biết qua bao lâu, Thích Kim Nặc mới mơ màng tỉnh lại.
Toàn thân đau nhức, đặc biệt là phần dưới.
Đầu óc cô dần tỉnh táo, nhìn căn phòng xa lạ, đột nhiên ngồi bật dậy.
Ban đầu cô tưởng chỉ là một giấc mơ, nhưng bây giờ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Cô nhìn người đàn ông đang ngủ say bên cạnh. Đầu cô đột nhiên đau nhói, một đoạn ký ức không thuộc về cô xuất hiện trong đầu.
Thì ra cô đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết tên là 《Đại lão mạt thế chữa lành kiều thê》, trở thành nhân vật trùng tên với cô trong truyện, mối tình đầu độc ác của nam chính Thích Kim Nặc.
Nam chính Đằng Nguyên Dã là đứa con riêng do mẹ bị cưỡng ép sinh ra. Từ nhỏ anh đã bị mẹ chán ghét, bị ngược đãi, lớn lên trong hoàn cảnh u ám, khiến anh còn nhỏ đã tâm lý méo mó, âm trầm.
Thời trung học, anh đánh một người từng ép anh uống nước tiểu đến mức bán thân bất toại. Đằng gia âm thầm dàn xếp chuyện này, chuyển anh đến trường của nữ phụ Thích Kim Nặc.
Dù anh trầm mặc ít nói, luôn một mình, nhưng thành tích xuất sắc lại còn đẹp trai, vừa đến đã gây ra không ít bàn tán.
Thư tình từng chồng từng chồng bị nhét vào ngăn bàn của anh, thậm chí hoa khôi trường cũng bị anh thu hút, lén đưa thư tình cho anh.
Lúc hoa khôi đưa thư tình, bị nữ phụ Thích Kim Nặc nhìn thấy.
Nữ phụ này là một cô gái trà xanh đầy tâm cơ. Cô ta xinh đẹp quyến rũ, ngũ quan đậm nét, tinh xảo như búp bê phương Tây. Khi những nữ sinh khác còn chưa phát triển, cơ thể cô ta đã phát triển hoàn chỉnh, trước lồi sau cong, khiến cô ta ở trường nhận được vô số sự theo đuổi.
Cô ta cũng rất hưởng thụ cảm giác được các nam sinh theo đuổi, luôn cố ý vô tình trêu chọc họ, đặc biệt thích trêu chọc những nam sinh đã có bạn gái.
Cô ta có một đối thủ, chính là nữ chính của tiểu thuyết, hoa khôi Tần Hựu Hạ.
Dù Thích Kim Nặc được nam sinh chào đón, nhưng danh tiếng trong trường lại không tốt. Những nam sinh kia cũng chỉ muốn chơi đùa với cô ta, trong khi lại tôn sùng Tần Hựu Hạ như bạch nguyệt quang.
Thích Kim Nặc liền âm thầm hận Tần Hựu Hạ.
Cô ta muốn chứng minh mình ưu tú hơn Tần Hựu Hạ, hết lần này đến lần khác so sánh với cô ta trong tối ngoài sáng, nhưng lần nào cũng thua.
Sau khi biết Tần Hựu Hạ thích Đằng Nguyên Dã, cô ta liền âm thầm tiếp cận anh.
Lúc này nam chính còn chưa trưởng thành, còn non nớt, lại thiếu thốn tình cảm từ nhỏ. Chỉ cần Thích Kim Nặc hơi trêu chọc, cho anh chút ấm áp, anh liền sa vào.
Sau khi chiếm được Đằng Nguyên Dã, Thích Kim Nặc hãnh diện vô cùng, không ít lần cố ý thể hiện tình cảm trước mặt Tần Hựu Hạ.
Nhìn Tần Hựu Hạ hết lần này đến lần khác buồn bã đau lòng, Thích Kim Nặc cảm thấy vô cùng hả hê.
Đằng Nguyên Dã bị cô ta coi như công cụ để chứng minh mình giỏi hơn Tần Hựu Hạ, là công cụ để khoe khoang.
Sau lưng anh, cô ta vẫn tiếp tục hẹn hò với đủ loại nam sinh. Có một lần bị Tần Hựu Hạ nhìn thấy.
Đối mặt với sự chất vấn của Tần Hựu Hạ, Thích Kim Nặc trực tiếp nói thẳng, rằng việc cô ta ở bên Đằng Nguyên Dã chỉ là để chọc tức cô.
Cô ta còn mỉa mai rằng, loại người tâm lý có vấn đề như Đằng Nguyên Dã, vừa nghèo vừa nhàm chán, ngay cả ba mình là ai cũng không biết, một đứa con hoang như vậy cũng chỉ có cô ta mới thích.
Không ngờ Đằng Nguyên Dã cũng có mặt ở hiện trường. Nghe được những lời đó, sắc mặt anh u ám khó coi, một câu cũng không nói liền quay người rời đi.
Từ đó về sau, Đằng Nguyên Dã biến mất.
Mãi đến khi Thích Kim Nặc thi đậu đại học ở thủ đô, cô lại gặp anh lần nữa, phát hiện anh vậy mà đã trở thành đại thiếu gia của gia tộc Đằng thị, gia đình giàu có bậc nhất thủ đô.
Người mà trước kia cô từng coi thường, bây giờ lại trở thành người mà cô không thể với tới.
Thích Kim Nặc hối hận không thôi, mặt dày đi cầu xin quay lại.