“Hơn nữa, đó là con của chị, không phải con của tôi, tại sao tôi phải quản nó? Sống chết của nó liên quan gì đến tôi?”
Người phụ nữ kinh ngạc trước lời nói của Diệp Vân Tịch, sau đó cô ta càng dùng sức đập cửa hơn: “Cô có còn là người không, sao lại có thể nhẫn tâm như vậy? Chẳng trách bố mẹ ruột phải tố cáo cô, người nhẫn tâm như cô đáng đời bị tố cáo!”
Diệp Vân Tịch cười lạnh: “Như cô nói, tôi là người ngay cả bố mẹ cũng có thể vứt bỏ không màng thì làm sao có thể quan tâm đến sống chết của người ngoài chứ?”
“Cho nên cô tìm đến tôi, thực sự là tìm nhầm người rồi!”
Câu nói này cũng khiến người phụ nữ tuyệt vọng, cô ta nghiến răng nghiến lợi: “Tôi sẽ tung tin chuyện cô có lượng lớn thức ăn ra ngoài, cô cứ chờ mà hối hận đi!”
Hiện tại người bình thường còn e ngại giá lạnh, thêm vào đó chưa bị dồn đến đường cùng, nên vẫn chưa ra ngoài.
Nhưng khi con người bị dồn đến bước đường cùng, họ nhất định sẽ tìm mọi cách, bất chấp mọi giá để sinh tồn.
Đến lúc đó cô ta sẽ chống mắt lên xem người phụ nữ này còn có thể cố chấp được bao lâu!
Nhìn người phụ nữ ôm con không cam lòng bỏ đi.
Diệp Vân Tịch bình tĩnh nhấp một ngụm rượu vang đỏ.
Ở thời tận thế này, điều tối kỵ nhất là làm thánh mẫu.
Đôi khi bạn tốt bụng giúp đỡ một người, giây tiếp theo người đó có thể vì một miếng ăn mà lấy mạng bạn!
Sau đó Diệp Vân Tịch nói hết tất cả các địa điểm giấu thức ăn trong nhà cho Diệp Thiếu Kiệt.
Dù sao cô cũng không giấu nhiều, tìm ra hết cũng chỉ có ba gói khoai tây chiên, bốn cái bánh mì cùng một ít hạt dưa, đậu phộng.
Những thứ này để cầm cự năm ngày thôi cũng đã khó khăn rồi!
Diệp Thiếu Kiệt có chút sốt ruột hỏi: “Chị ơi, không phải chị nói thức ăn có thể ăn được mười ngày sao? Sao lại chỉ có một chút thế này?”
Diệp Vân Tịch nói: “Đúng vậy, số thức ăn này đủ cho cậu sống mười ngày đấy, nếu cậu chia ra ăn trong mười ngày, chắc chắn không chết đói đâu!”
Hóa ra khẩu phần mười ngày cô nói là ý này.
Diệp Thiếu Kiệt lập tức tuyệt vọng.
Chỉ có bấy nhiêu thức ăn, ước chừng mỗi ngày cậu ta chỉ có thể ăn vài miếng.
Ăn nhiều hơn cũng không được!
Diệp Vân Tịch nhìn cảnh tượng thảm hại của họ lần cuối, hài lòng đóng máy tính lại, tiếp tục thưởng thức bữa tối thịnh soạn của mình!
Dù sao xem những thứ này nhiều quá cũng ảnh hưởng đến khẩu vị.
Mỗi ngày xem vài lần là đủ rồi.
Sau khi Diệp Vân Tịch ăn xong.
Hệ thống đột nhiên nói: [Cô có muốn tu luyện dị năng không?]
Dị năng?
Vì kiếp trước Diệp Vân Tịch chết khá sớm, chưa từng nghe nói đến dị năng, nhưng chắc cũng là một loại năng lực đặc biệt nào đó!
Dù sao ở tận thế, muốn sống sót thì luôn cần có những năng lực đặc biệt cùng với mưu lược.
“Muốn chứ, đó là thứ gì?” Diệp Vân Tịch hỏi không chút do dự.
Ngay lập tức một hình ảnh hiện ra trong đầu Diệp Vân Tịch.
Hóa ra, giữa thời kỳ tận thế bắt đầu xuất hiện những dị năng giả.
Những dị năng giả này có dị năng hệ Hoả, hệ Thủy, hệ Mộc, hệ Thổ, hệ Lôi, và dị năng hệ Chữa Trị...
Nói chung là có đủ loại.
Và nhiều dị năng giả còn có cơ thể kim cương bất hoại, đao kiếm không thể đâm xuyên, đạn bắn không thủng, bom nổ cũng không chết!
“Đương nhiên muốn!” Diệp Vân Tịch không chút do dự nói.
Đùa à, nếu có được những dị năng kỳ lạ này, cô còn sợ thây ma nữa sao?
Hệ thống nói: [Với thể chất hiện tại của cô, nhiều nhất chỉ có thể tu luyện hai loại dị năng, tự chọn đi!]
Diệp Vân Tịch nói: “Tôi muốn dị năng hệ Hoả và dị năng hệ Lôi, được không?”
Hệ thống trả lời: [Đương nhiên là được.]