Đây là thức ăn của cậu ta, không có những thứ này, cậu ta sẽ không chống đỡ được đến khi đội cứu hộ tới!
“Cái thứ già nua sắp chết này, ai cho ông động vào thức ăn của tôi, nhả ra, nhả ra!”
Diệp Thiếu Kiệt đuổi theo Diệp Vân Quốc, không ngừng đánh đập.
Diệp Vân Quốc vừa kêu thảm thiết vừa chạy trốn: “Tao ăn một chút thì sao? Cả căn nhà này đều là của tao, đừng quên tao là bố mày.”
“Mày giết tao sẽ mang tội giết bố, sau này đợi tận thế kết thúc, chắc chắn sẽ bị người đời khinh bỉ!”
Diệp Thiếu Kiệt cười lớn: “Cái ngày quỷ quái này còn lâu mới kết thúc. Hơn nữa, bây giờ bên ngoài đã chết nhiều người như vậy rồi, mọi người còn lo thân mình chưa xong, ai mà quản con trai đánh nhau với bố chứ?”
“Dù bây giờ tôi giết ông, cũng không ai dám quản tôi!”
Diệp Vân Quốc run rẩy nhìn Diệp Thiếu Kiệt, đột nhiên hét lên: “Tao nói cho mày biết, hơn mười ngày nữa sẽ có cứu viện đến. Nếu cứu viện thấy có xác chết trong nhà, chắc chắn sẽ truy cứu trách nhiệm!”
Câu nói này đã thành công khiến Diệp Thiếu Kiệt dừng tay, cậu ta hung dữ nhìn Diệp Vân Quốc: “Lão già, làm sao ông biết chuyện này? Không phải ông đang lừa tôi đấy chứ?”
Diệp Vân Quốc vội vàng lắc đầu: “Đây là một người bạn của tao nói cho tao biết, tin tức chắc chắn không sai. Bây giờ hệ thống pháp luật vẫn chưa hoàn toàn sụp đổ, giết người vẫn là phạm pháp!”
“Huống hồ tao là bố mày, nếu mày vì chút thức ăn này mà giết tao, thì khi mày đến được nơi an toàn cũng sẽ bị người ta lên án, xa lánh.”
Tiếng đánh nhau ở đây cũng đánh thức Thẩm Vân Nhu đang ngủ trên ghế sofa.
Nhưng bà ta không dám xông lên, vì bà ta đã bị Diệp Thiếu Kiệt đánh cho sợ rồi.
Diệp Vân Tịch nhìn mọi thứ qua camera giám sát, đột nhiên hướng về phía loa phóng thanh hét lên: “Thức ăn tôi để lại chỉ đủ cho một người thôi, nếu hai người chia nhau ăn thì chắc chắn không chống đỡ được đến khi cứu viện tới đâu!”
Diệp Thiếu Kiệt nghe xong lại lộ ra ánh mắt hung ác với Diệp Vân Quốc.
Diệp Vân Quốc hận đến nghiến răng nghiến lợi, lúc này ông ta cũng đã hiểu mục đích của Diệp Vân Tịch.
Là để họ tàn sát lẫn nhau, làm trò tiêu khiển cho cô!
Diệp Vân Quốc vội vàng nói: “Con trai, con không nghe thấy sao? Tất cả đều là âm mưu của Diệp Vân Tịch, nếu con thực sự giết bố thì đã trúng kế của cô ta rồi!”
Không ngờ Diệp Thiếu Kiệt lại nở nụ cười lạnh lẽo: “Thì sao chứ? Nếu không phải ngày xưa hai người đối xử tệ với cô ta thì làm sao cô ta lại đối xử với chúng ta như vậy?”
“Tôi chỉ muốn tôi có thể sống sót, thức ăn ở đây chỉ có thể là của tôi, không đến lượt lão già như ông chia phần!”
Nói rồi cậu ta cầm dao làm bếp chém mạnh về phía Diệp Vân Quốc!
Diệp Vân Quốc thấy con trai thực sự muốn giết mình, liền vớ lấy một cây gậy gần đó và bắt đầu chống trả Diệp Thiếu Kiệt!
Người trẻ tuổi đối đầu với người trung niên!
Dao làm bếp đối đầu với cây gậy!
Kết quả của trận chiến này đã quá rõ ràng.
Chưa đầy nửa phút, Diệp Vân Quốc đã bị chém ngã xuống đất, toàn thân đẫm máu!
Đúng lúc Diệp Thiếu Kiệt chuẩn bị dùng một nhát dao kết liễu Diệp Vân Quốc, giọng nói của Diệp Vân Tịch lại vang lên qua loa phóng thanh: “Diệp Thiếu Kiệt, cậu không được giết ông ta.”
“Tại sao?” Diệp Thiếu Kiệt nói: “Tôi giết ông ta không phải vừa hay trả thù cho chị sao? Rồi chị cũng thuận tiện nói cho tôi biết hết các chỗ giấu thức ăn đi!”
“Chị yên tâm, tôi nhất định sẽ tiết kiệm mà ăn, chống đỡ đến khi cứu viện đến, những chuyện còn lại không cần chị phải lo!”
Diệp Vân Tịch nói: “Vừa nhận được tin, có thể cứu viện sẽ không đến sau hơn mười ngày, có thể cần thời gian lâu hơn. Thức ăn tôi để lại nhiều nhất chỉ đủ ăn mười ngày.”